Cậu ta lật lại toàn bộ quân bài, x/ác nhận đó là cùng một bộ bài.
“Không đúng, chắc chắn không đúng!”
Cậu ta đếm từng quân bài ngay tại chỗ.
“Chắc chắn là thừa bài rồi, anh chắc chắn đã giấu bài!”
Thế nhưng đếm đến ba lần, cả bộ bài 136 quân, không thừa một quân, cũng không thiếu một quân.
Cậu ta lảo đảo lùi lại một bước, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Mọi người không nhịn được mà bắt đầu bàn tán.
“Phản ứng của Cố Siêu kỳ lạ quá, chẳng qua cũng chỉ là làm lại xét nghiệm ADN thôi mà.”
“Hừ, Cố Ly lấy cả hôn nhân và việc từ bỏ gia sản ra để cược, cậu ta tưởng đây là trò chơi trẻ con à?”
“Không phải chứ? Chẳng lẽ Cố Siêu là giả...”
Cả căn phòng phụ n/ổ tung vì những lời bàn tán.
Mạnh Tự Tự cắn môi, im lặng nhìn Cố Siêu.
Phản ứng của Cố Siêu thực sự đã vượt quá dự đoán của tất cả mọi người.
Người của văn phòng công chứng x/ác nhận lại lần nữa.
“Đã kiểm tra lại camera, ông Cố Ly thắng cuộc.”
“Theo quy định của thỏa thuận, Cố Siêu cần phải tiến hành xét nghiệm ADN lại với cha mẹ Cố trong vòng 24 giờ.”
Cố Siêu lắc đầu nguầy nguậy.
“Tôi không làm!”
Cậu ta hét lớn.
“Đó không được tính! Mở lại ván khác!”
Người công chứng không cảm xúc thu lại hồ sơ.
“Thỏa thuận có hiệu lực pháp lý, nếu có dị nghị xin hãy giải quyết thông qua con đường pháp luật.”
Lúc này, từ cửa phòng phụ vang lên tiếng bước chân.
Đã có người thông báo cho cha mẹ Cố, họ cùng một đám người thân, bề trên đi tới.
Nghe xong lời thuật lại của luật sư Hạ, cha Cố mặt mày sa sầm, mẹ Cố cau mày.
“Các con đang làm lo/ạn cái gì thế? Đây là tiệc gia đình, ra thể thống gì nữa?”
Tôi bất lực nhún vai.
“Là Cố Siêu khăng khăng đòi cược, cậu ta nói cha mẹ sẽ không trách cậu ta.”
Cố Siêu ngẩn người, nhớ lại những gì mình đã nói.
Tôi khoanh tay cười.
“Giờ thắng bại đã rõ, đến lúc thực hiện lời hứa rồi.”
Cố Siêu nghiến răng.
“Tôi không làm, anh chính là đang s/ỉ nh/ục tôi!”
Hiện trường rơi vào bế tắc.
Không sao cả.
Cố Siêu làm, tôi chắc chắn thắng.
Cậu ta không làm, tôi cũng đã thắng rồi.
Cuối cùng, cha Cố đưa ra quyết định.
“Sắp xếp ba cơ quan tới đây, lấy m/áu xét nghiệm ADN ngay tại chỗ!”
“Tôi không cần!”
Cố Siêu nhảy dựng lên như bị điện gi/ật.
Cậu ta lùi lại ba bước, lưng đ/ập vào tường, giọng nói vang dội.
“Dựa vào đâu mà các người nghi ngờ tôi? Tôi là con trai ruột của các người! Là các người tự tìm về! Kết quả xét nghiệm ADN các người cũng đã xem rồi!”
“Vậy thì làm lại lần nữa.”
Cha Cố giờ cũng đã nhận ra có điều bất thường, ông trầm giọng nói.
“Nếu con là thật, làm lại một trăm lần cũng vẫn là thật. Con sợ cái gì?”
Cố Siêu há miệng, lồng ngựk phập phồng dữ dội.
Cậu ta quay đầu, dùng ánh mắt cầu c/ứu nhìn về phía Mạnh Tự Tự.
Mạnh Tự Tự ngồi trên ghế không nhúc nhích, cô ấy chạm phải ánh mắt của Cố Siêu rồi quay mặt đi chỗ khác.
Tôi đứng dậy, vòng qua bàn mạt chược đi đến trước mặt cậu ta.
Cậu ta dựa vào tường, co rúm người lại, ngước nhìn tôi với đôi mắt đầy tia m/áu.
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta, từng chữ từng chữ một.
“Cậu không dám làm xét nghiệm ADN, bởi vì cậu căn bản không phải là Cố Siêu.”
Cả phòng phụ lại n/ổ tung một lần nữa.
Mặt Cố Siêu mất sạch huyết sắc, nhưng miệng vẫn cứng cỏi.
“Anh nói bậy... Tôi có tín vật... Tôi có vết bớt...”
“Vết bớt của cậu là giả.”
Tôi cúi đầu nhìn cậu ta.
“Cậu có muốn tôi nói ra cái tiệm đã giúp cậu xăm vết bớt đó không?”
Hơi thở Cố Siêu nghẹn lại.
“Anh điều tra tôi?”
Nhận ra mình lỡ lời, cậu ta lại lắc đầu.
“Vết bớt của tôi là thật! Anh đừng có nói bậy!”
“Tôi không làm xét nghiệm ADN, chỉ là không muốn chịu sự s/ỉ nh/ục của anh!”
Tôi cười.
“Đừng cố chấp nữa. Khi cậu nói câu tiếng Nga đầu tiên vào ngày hôm qua, tôi đã biết cậu là giả rồi.”
Cố Siêu trợn to mắt, vẻ mặt khó hiểu.
“Khi Cố Siêu thất lạc lúc sáu tuổi, cậu ấy đã có thể nói tiếng Nga lưu loát.”
“Còn tiếng Nga của cậu mang theo chút khẩu âm vùng Hắc Than, tôi đoán cha mẹ cậu chắc hẳn quanh năm làm ăn ngoại thương với Nga, cậu mới học được tiếng Nga, tiếng Nga của cậu là học sau này, giọng địa phương khó mà thay đổi.”
“Năm đó Cố Siêu thất lạc ở Nga, nhà họ Cố vẫn luôn tìm ki/ếm ở Nga, không ngờ lại bị người ta mang về nước. Mà cậu có thể biết vết bớt của cậu ấy, lại còn lấy được tín vật, chắc chắn là người rất thân cận với cậu ấy.”
Tôi lắc lắc điện thoại.
“Tôi thuê thám tử tư điều tra cậu, một tháng qua, ngoài việc cậu đến nhà họ Cố, còn có một người có qu/an h/ệ mật thiết với cậu cũng biến mất.”
“Anh ta sống gần nhà cậu, lớn lên cùng cậu từ nhỏ, một tháng trước, cậu nói đưa anh ta đi Nga làm ăn...”
“Đừng nói nữa!”
Mặt Cố Siêu đỏ bừng, vội vàng hét lớn.
“Đây đều là suy đoán của anh, không có bằng chứng!”
Tôi cười.
“Vậy thì làm xét nghiệm ADN đi.”
Cậu ta r/un r/ẩy toàn thân, không dám đáp lời.