Giờ đây, tôi đã có đôi giày vừa vặn.
Có số tiền do chính mình làm ra.
Và cũng có nơi mà mình muốn đến.
Tôi không còn là đứa con gái hiểu chuyện nhất của ai nữa.
Không còn là người chị gái phải hy sinh một cách đương nhiên vì ai nữa.
Tôi chỉ là Tiêu Duyệt Duyệt.
Cuộc đời tôi, bắt đầu từ hai tệ đó.
Từ nay về sau, mỗi một bước đi đều do chính tôi tự bước.