“2006.9.17, D/ao D/ao chào đời ngày thứ ba, bảo bối nhỏ yêu quý nhất của mẹ.”
Tôi ngồi xổm bên cạnh thùng rác, nâng niu bức ảnh này.
Mùi hôi thối trên đôi bàn tay đã thấm vào tận mép ảnh.
Bảo bối nhỏ yêu quý nhất.
Bà đến cả việc kiểm tra số tiền một vạn đồng của tôi cũng lười, cứ thế vứt đi.
Tôi lau sạch bức ảnh, nhét cùng hộ chiếu vào túi quần.
Tối về đến nhà.
Trên cửa phòng đã dán tấm biển Đậu Đậu vẽ: “Căn cứ bí mật của Đậu Đậu, người lạ miễn vào.”
Mẹ trải một chiếc chăn mỏng lên ghế sofa phòng khách, ném thêm cái gối.
“Tạm vài hôm đi, mẹ tranh thủ tìm cho con cái giường gấp.”
Đêm đó tôi nằm trên ghế sofa.
Phòng khách không có cửa.
Ánh đèn hành lang hắt vào, mẹ đang kể chuyện trước khi đi ngủ cho em trai trong phòng, giọng dịu dàng.
Tôi xoay người, mặt đối diện vào lưng ghế.
Mở cuốn sổ ghi chép.
Trong thẻ ngân hàng có ba mươi nghìn. Tiền mặt tìm lại được ba nghìn bốn. Cộng thêm một nghìn bốn trăm ki/ếm được từ việc làm thêm.
Tổng cộng ba mươi tư nghìn tám trăm.
Ba tuần trước chỉ còn thiếu hơn hai nghìn.
Bây giờ thiếu tám nghìn tám.
Một ngày tám mươi, phải mất một trăm mười ngày.
Không kịp nữa rồi.
Trừ khi nhận hết tất cả những công việc có thể làm.
Tôi lật sang trang mới, viết một dòng chữ:
“Cửa hàng đồ nhắm cả ngày + ca tối tiệm bánh + phân loại logistics lúc nửa đêm + dịch thuật cuối tuần.”
Cộng lại một ngày có thể ki/ếm được ba trăm năm mươi.
Hai mươi lăm ngày.
Tôi nhìn chằm chằm vào con số đó.
Kịp, vừa kịp.
Trước khi đóng sổ lại, bức ảnh đó rơi ra khỏi túi quần. Mặt sau hướng lên trên.
“Bảo bối nhỏ yêu quý nhất của mẹ.”
Tôi lật úp nó lại.
Cày cuốc liên tục gần một tháng.
Bốn giờ sáng thức dậy, bốc dỡ hàng hóa ở khu logistics đến sáu giờ.
Bảy giờ chạy đến cửa hàng đồ nhắm làm đến hai giờ chiều.
Ba giờ đến tiệm bánh đứng đến mười giờ tối.
Về nhà lại tiếp tục làm dịch thuật, làm đến một hai giờ sáng.
Ngủ hai tiếng, rồi lại bò dậy.
Cân nặng giảm xuống còn bốn mươi ba cân.
Khi tan làm ở tiệm bánh, bà chủ nhét vào tay tôi tiền lương tuần cuối cùng.
Tôi đứng dưới ánh đèn đường cộng lại một lần.
Đủ rồi. Bốn mươi ba nghìn sáu trăm lẻ bảy. Không thiếu một xu.
Gửi vào thẻ. Về nhà lấy bức ảnh cũ rồi đi.
Ba lô đã thu dọn xong từ đêm hôm trước, giấu sau đệm ghế sofa. Hộ chiếu, phong bì visa, sổ ghi chép, một bộ quần áo thay đổi.
Đến cửa nhà đã nghe tiếng ồn ào bên trong.
Tiếng trẻ con hét chói tai, tiếng bóng bay n/ổ, và cả bài hát chúc mừng sinh nhật.
Bảy tám đứa trẻ đội mũ tiệc chạy khắp nhà, vài phụ huynh ngồi trên sofa trò chuyện.
Chiếc gối và chăn mỏng của tôi đã bị dọn vào góc, gấp gọn gàng.
Giữa bàn ăn là chiếc bánh kem ba tầng, cắm một cây nến số “9”.
Sinh nhật Đậu Đậu.
Mẹ mặc váy mới chia bánh kem cho lũ trẻ, bố cầm điện thoại quay.
“Đậu Đậu! Nhìn bố này! Cười lên nào!”
Không ai chú ý đến tôi.
Tôi đứng ở lối vào, trên người mặc đồng phục cửa hàng đồ nhắm, tạp dề đầy vết dầu mỡ, mép giày thấm vệt nước ố vàng.
Một phụ huynh quay đầu nhìn thấy tôi.
“Ơ, bánh kem đã đến rồi nè, em giao nhầm rồi đúng không?”
Mẹ nhìn theo hướng giọng nói. Nụ cười cứng đờ trong chốc lát.
Bà bước nhanh đến lối vào, chắn giữa tôi và phòng khách.
“Sao giờ này con lại về?”
“Con đến lấy đồ.”
“Con nhìn lại mình xem kìa.” Bà kéo kéo tạp dề của tôi. “Vào bếp mà ngồi, đừng ra ngoài.”
Một người mẹ trong phòng khách thò đầu ngó.
“Mẹ Đậu Đậu, đây là...?”
Mẹ quay người lại, nụ cười lập tức quay trở lại.
“Con nhà họ hàng, đến giúp việc thôi.”
Tôi đi vào bếp.
Trong bồn rửa chất một chồng đĩa đã dùng. Tôi mở vòi nước bắt đầu rửa.
Cửa bếp không đóng, âm thanh từ phòng khách tràn vào.
“Đậu Đậu ước đi! Ước đi!”
“Con muốn ước ba điều! Điều thứ nhất là một chiếc xe đạp! Điều thứ hai là đi Disney! Điều thứ ba... bí mật!”
Tất cả mọi người đều cười.
Giọng mẹ: “Mẹ đều chiều con hết! Bảo bối của mẹ muốn gì cũng có!”
Giọng một phụ huynh vọng vào.
“Tiệc sinh nhật này quy mô không nhỏ nhỉ, riêng cái bánh kem cũng mấy trăm rồi chứ?”
Mẹ cười nói: “Cũng thường thôi, phần lớn là lấy từ quỹ gia đình.”
Quỹ gia đình.
Tôi lau khô tay, mở điện thoại, mở chi tiết “Dòng chảy tình thân”.
“Tiệc sinh nhật 9 tuổi của Đậu Đậu: trang trí sân khấu 480 đồng, bánh kem 388 đồng, gà rán + khoai tây chiên + đồ uống 820 đồng, đồ dùng tiệc 265 đồng, tổng cộng 1.953 đồng. Phương thức phân bổ: Tính vào người dùng Lục D/ao.”
Tôi không được mời. Tôi là người trả tiền.
Lướt lên trên.
Lớp lập trình của Đậu Đậu 3.200, tính vào Lục D/ao.
Giày thể thao của Đậu Đậu 799, tính vào Lục D/ao.
Số tiền còn lại cho việc trang trí phòng Đậu Đậu 3.800, tính vào Lục D/ao.