Mỗi khoản tiền hoàn trả vừa vào tài khoản, ngay lập tức đã bị các khoản chi tiêu mới nuốt sạch.
Một vào, một ra. Một vào, một ra.
Số dư cần thanh toán chưa bao giờ thay đổi, vẫn là 43.607 đồng.
"Mẹ đem tất cả chi tiêu của Đậu Đậu ghi lên đầu con."
Giọng tôi không lớn, nhưng phòng khách im bặt một hai giây.
Mẹ bước tới, hạ giọng: "Con đi/ên rồi à? Trước mặt bao nhiêu người thế này--"
"Tiệc sinh nhật hôm nay, tất cả đều nằm trong tài khoản của con. Tiền con vất vả trả vào, mẹ lại lấy đi chi tiêu cho nó từng đồng một."
"Con vào trong kia nói chuyện với mẹ--"
"App là mẹ lập, quy tắc là mẹ đặt. Con trả thì mẹ ăn, trả xong mẹ lại ăn tiếp. Khoản n/ợ này dù con có trả thế nào cũng không bao giờ hết. Bởi vì mẹ chưa bao giờ có ý định để con trả dứt điểm."
Tay mẹ run lên.
"Rốt cuộc con muốn làm gì?"
"Mẹ từng nói, nếu thấy không công bằng thì trả sạch 43.607 đồng, trả xong rồi muốn làm gì thì làm."
"Con trả nổi không? Một đứa con gái chỉ biết cạo chân vịt ở quán đồ nhắm, con lấy gì mà trả?"
Vài vị phụ huynh đã bắt đầu liếc nhìn nhau.
Có người đứng dậy dắt tay con, có người bắt đầu thu dọn túi quà.
Mẹ quay phắt lại nhìn một vòng. Cả phòng người lớn đều cúi đầu giả vờ như không nghe thấy.
Bà quay lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo hơn lúc nãy.
"Con cút ra ngoài cho tao."
"Trước kia làm mất mặt ở quán đồ nhắm, giờ lại chạy về nhà làm mất mặt. Nếu con thấy cái nhà này n/ợ con, thì con cút đi, đừng bao giờ quay lại nữa."
Người phụ huynh cuối cùng trong phòng khách cũng dắt con đi mất.
Chiếc bánh kem vẫn nằm trên bàn, nến bị nghiêng, kem tan chảy một nửa.
Đậu Đậu đứng cạnh ghế sofa, ngón tay nắm ch/ặt quả bóng bay chưa thổi hết, miệng mếu máo.
Mẹ đang đợi tôi xuống nước.
Trước đây mỗi lần cãi nhau đều như vậy.
Bà nói lời cay đ/ộc, tôi im lặng một lúc, đi rửa bát, hoặc về phòng đóng cửa lại.
Hôm sau mọi chuyện lại như chưa từng xảy ra.
Tôi cúi đầu.
"Được."
Mẹ đang thu dọn bóng bay và mảnh giấy vụn trong phòng khách. Bố xách túi rác xuống lầu. Đậu Đậu bị đuổi đi đá/nh răng chuẩn bị ngủ.
Mọi thứ trở lại bình thường, y hệt như những lần trước đây.
Mười giờ rưỡi, đèn trong nhà lần lượt tắt.
Mười hai giờ, tôi ngồi dậy.
Lấy chiếc ba lô từ trong khe ghế sofa ra.
Lấy chiếc chăn mỏng đã gấp gọn từ góc phòng, rút bức ảnh cũ từ lớp Iót chăn ra, bỏ vào trong cuốn hộ chiếu.
Tôi khẽ khàng đóng cửa, mở điện thoại.
"Dòng chảy tình thân".
Chuyển khoản.
43.607,00.
Mật khẩu sáu số. 0917. Ngày sinh của tôi. Cũng là ngày báo danh tại Đại học Auckland.
Số dư cần thanh toán: 0,00.
Ánh đèn đường chiếu lên màn hình, hơi chói mắt.
Sau đó tôi vào phần cài đặt, kéo xuống dưới cùng.
"Đăng xuất tài khoản. Thao tác này không thể hoàn tác."
Nhấn x/ác nhận.
Màn hình trắng xóa trong một thoáng.
Đợi vài phút, tôi bắt được một chiếc taxi.
"Chú ơi, đi sân bay ạ."
Khi máy bay cất cánh là lúc chiều tà.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố thu nhỏ dần, cuối cùng biến thành một mảng màu cam vàng mờ nhạt.
Tôi tựa vào cửa sổ, trán áp lên lớp vách máy bay lạnh lẽo.
Ghế bên cạnh trống không. Cả dãy ghế đều trống. Mùa thấp điểm, chuyến bay không đông người.
Tiếp viên đẩy xe đồ ăn đến, cúi người hỏi tôi có muốn ăn tối không.
"Miễn phí ạ, có cơm gà hoặc mì cá, em chọn món nào?"
Tôi chọn cơm gà.
Khi lật lớp giấy bạc, tay tôi hơi run.
Cơm gà, suất ăn tiêu chuẩn của hãng hàng không, cơm hơi cứng, th!t gà hơi khô.
Không ngon.
Nhưng không mất tiền.
Lúc ăn, tôi cứ lặng lẽ tính nhẩm trong lòng: Nếu bữa này ở nhà, mẹ sẽ ghi bao nhiêu. Cơm ba đồng, th!t gà năm đồng, phí làm nóng một đồng, khấu hao bộ đồ ăn năm hào.
Tính được một nửa thì đột nhiên dừng lại.
Không cần tính nữa.
Không còn ai ghi chép nữa.
Ứng dụng đó đã đăng xuất rồi, người ghi chép không biết tôi đang trên chuyến bay này, không biết tôi sắp đi đâu, không biết tôi đang ăn một suất cơm gà không mất tiền.
Tôi ăn hết suất cơm từng thìa một.
Ngay cả miếng th!t gà hơi khô kia tôi cũng nhai rất kỹ.
Mười bốn tiếng đồng hồ.
Giữa chừng tỉnh dậy hai lần, mỗi lần tỉnh lại tôi đều theo bản năng sờ túi quần, x/ác nhận hộ chiếu vẫn còn ở đó.
Khi hạ cánh là buổi sáng ở Auckland.
Sảnh nhập cảnh rất rộng, người xếp hàng không đông. Anh nhân viên hải quan lật lật hộ chiếu của tôi, đóng một cái "bộp" lên đó, nói bằng tiếng Anh: "Welcome to New Zealand".
Tôi kéo ba lô đi ra khỏi nhà ga.
Gió của Nam b/án cầu ập vào mặt, lành lạnh. Tháng Bảy ở trong nước là giữa hè, còn ở đây là mùa đông.
Tôi quấn ch/ặt chiếc áo chống nắng màu xanh xám lại.
Trước khi đi, tôi vẫn mặc nó lên người.
Tiền mình làm thêm ki/ếm được, mặc vào cũng không lỗ.
Trường học đã sắp xếp xe buýt đón tại sân bay. Trên xe có hơn chục tân sinh viên, đang ríu rít trò chuyện cùng nhau.