Vừa nhìn thấy Trưởng phòng Triệu, sắc mặt Tống Chí thay đổi tức thì, hắn vội vàng đón lấy.

“Trưởng phòng Triệu, sao ông lại đến đây ạ?”

Trưởng phòng Triệu xụ mặt, đá/nh giá tình hình trong phòng.

“Có người tố cáo anh vi phạm tác phong sinh hoạt, đưa người phụ nữ không rõ lai lịch vào nhà mới.”

“Tống Chí, nhà máy phân nhà mới cho anh là để giải quyết khó khăn về nhà ở cho công nhân, chứ không phải để anh làm mấy trò nhăng nhít!”

Bà mẹ chồng vừa thấy tình hình này, lập tức lao lên bắt đầu ăn vạ.

“Ôi chao lãnh đạo ơi, ông không thể nghe lời đồn đại bên ngoài được! Là con dâu tôi gh/en t/uông m/ù quá/ng, không dung nổi người thân.”

“Con bé Kiều Kiều đó là họ hàng thân thích chính gốc của nhà chúng tôi đấy!”

Duyệt Duyệt nấp sau lưng tôi, trừng mắt nhìn bà nội: “Bà nội nói dối! Cháu nghe rõ ràng bà nói với bố rằng, đợi dì họ sinh được con trai thì sẽ đuổi mẹ con cháu đi ngủ ngoài đường, lấy hết tiền của mẹ đi m/ua nhà lớn cho em trai nhỏ!”

Sắc mặt Trưởng phòng Triệu và các cán bộ lập tức tái mét.

Vấn đề tác phong cộng thêm ý đồ chiếm đoạt tài sản chung của vợ chồng, ở một nhà máy quốc doanh lớn, đây là tội phải chịu kỷ luật nghiêm trọng.

Tống Chí hoàn toàn hoảng lo/ạn, giơ tay định t/át Duyệt Duyệt.

“Đồ s/úc si/nh, tao đá/nh ch*t mày!”

Tôi nhanh tay lẹ mắt, vội kéo Duyệt Duyệt sang một bên.

Tống Chí vung tay vào khoảng không, suýt nữa ngã sấp mặt.

Đúng lúc này, Lý Kiều Kiều không biết từ đâu chạy đến.

Thấy tình hình trong phòng không ổn, cô ta lập tức ngã lăn ra đất, ôm bụng gào thét.

“Ôi, bụng tôi đ/au quá! Anh họ, anh họ c/ứu em với, em sắp sảy th/ai rồi...”

Bà mẹ chồng thét lên một tiếng, lao về phía tôi như con lợn lòi đi/ên dại.

“Đồ đàn bà đ/ộc á/c! Mày không những trù ẻo cháu đích tôn của tao, mà còn muốn hại nhà họ Tống chúng tao tan cửa nát nhà à!”

Tống Chí cũng bị dồn vào đường cùng, lao đến trước mặt Trưởng phòng Triệu, chỉ tay vào tôi vừa ăn cư/ớp vừa la làng.

“Trưởng phòng Triệu, ông thấy rồi đấy! Đây là một con đàn bà đanh đ/á, loại đàn bà này đúng là khối u đ/ộc của nhà máy chúng ta!”

Khung cảnh hỗn lo/ạn, Trưởng phòng Triệu nhất thời cũng hơi choáng váng.

Tôi hất tay bà mẹ chồng ra, đẩy bà ta ngã nhào xuống đất.

Lấy từ trong túi ra xấp biên lai nhận được từ chỗ lão Lưu, giơ lên không trung.

“Trưởng phòng Triệu, chuyện tác phong sinh hoạt tạm thời chúng ta không bàn đến.”

“Tôi có một xấp biên lai ở đây, ông có muốn xem qua trước không?”

“Tống Chí hơn nửa năm nay tuồn ra ngoài b/án động cơ và dây đồng phế liệu của nhà máy, ki/ếm được không ít đâu!”

Người trung gian trong việc Tống Chí b/án linh kiện phế liệu của nhà máy chính là lão Lưu ở phòng bảo vệ.

Lúc nãy tôi đến tòa nhà hành chính là để lừa lão Lưu.

Tôi dùng chuyện ngồi tù để đe dọa, bắt lão ta thành khẩn khai báo, đổ hết tội lên đầu Tống Chí để lão ta không phải đi tù.

Lão Lưu sợ quá, đưa hết toàn bộ biên lai quan trọng cho tôi.

Tống Chí nhìn xấp biên lai trên tay tôi, cơ mặt co gi/ật.

Đôi mắt đỏ ngầu, nhe nanh múa vuốt lao về phía tôi.

“Đồ đàn bà đi/ên này, lấy thứ giả mạo này ra vu khống tao!”

Tôi nghiêng người tránh né.

Hai cán bộ bảo vệ bên cạnh phản ứng nhanh hơn, trực tiếp đ/è hắn xuống nền xi măng.

Trưởng phòng Triệu cầm lấy xấp biên lai xem qua hai lượt, sắc mặt đen như đít nồi.

“Tống Chí, anh to gan lắm! Hèn gì tháng trước ba lô dây đồng đỏ và động cơ báo hỏng của nhà máy không khớp sổ sách, hóa ra là anh tuồn ra ngoài hết!”

“Chữ ký và con dấu trên này rõ ràng rành mạch, anh còn dám chối cãi?”

Bà mẹ chồng thấy sắc mặt Trưởng phòng Triệu không ổn, cuối cùng cũng nhận ra chuyện đã làm lớn.

Bà ta ngồi bệt xuống đất, hai tay vỗ đùi bắt đầu gào khóc.

“Ông trời ơi, không còn đạo lý gì nữa rồi! Vợ ép chồng mình vào đường cùng rồi!”

“Xấp biên lai này chắc chắn là nó làm giả, con trai tôi trong sạch, bình thường đến một cây kim của công cũng không dám lấy!”

Lý Kiều Kiều vẫn đang nằm dưới đất giả vờ sảy th/ai cũng diễn theo.

Cô ta “yếu ớt” ngẩng đầu lên: “Anh họ là người thật thà, các người không thể nghe lời một phía của chị dâu mà vu oan cho anh ấy...”

Duyệt Duyệt ló nửa người từ sau lưng tôi ra, chỉ vào chiếc ghế sofa đôi cũ nát ở góc phòng.

“Bà nội, dì họ, hai người đừng khóc nữa! Bố có phải người thật thà hay không, cứ tìm trong cái ghế sofa rá/ch đó là biết ngay thôi ạ!”

“Đó là kho báu của bố đấy, trong đó có một xấp tiền dày cộm, còn có cả biên lai m/ua nhẫn vàng lớn cho dì họ nữa!”

Nghe Duyệt Duyệt nói vậy, Tống Chí trợn ngược mắt, suýt nữa ngất lịm đi.

Cán bộ bảo vệ được Trưởng phòng Triệu ra hiệu, hợp sức lật tung cái ghế sofa rá/ch đó lên.

Cái túi nilon đen rơi ra.

Trưởng phòng Triệu mở ra xem, một xấp tiền lớn dày cộm, cộng thêm mấy tờ biên lai m/ua đồ dinh dưỡng cao cấp và hóa đơn trang sức vàng.

Chứng cứ rành rành như núi.

Tiếng gào khóc của bà mẹ chồng nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt dán ch/ặt vào số tiền đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Độ Vong Xuyên Chương 8
7 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị gia đình trà xanh tung tin đồn thất thiệt dẫn đến cái chết thảm, tôi đã hóa điên để trả thù

Chương 8
Toàn thời gian làm mẹ Chu Niệm trọng sinh trở về ngày họp phụ huynh, đối mặt với sự bịa đặt ác ý và bạo lực mạng từ người mẹ "bạch liên hoa" Lý Mộng Dao, cô không còn nhẫn nhịn chịu đựng mà từng bước tính toán để xoay chuyển tình thế. Từ cái bẫy tranh suất ưu tiên, vạch trần giám sát khách sạn trong buổi biểu diễn văn nghệ, cho đến việc thân phận người em trai bị lộ và sự phản kích của cơ quan công quyền, cuối cùng khiến cả gia đình kẻ tung tin đồn phải trả giá. Một câu chuyện trọng sinh báo thù hiện đại đầy sảng khoái và chính nghĩa, cho bạn thấy rằng tin đồn cuối cùng rồi cũng sẽ bị sự thật nghiền nát.
Trọng Sinh
15