Tôi nghiêng người né tránh, ném xấp giấy trong tay xuống đất.
“Nhìn cho kỹ, đây là cái gì.”
Tôi lạnh lùng lên tiếng.
“Cô đừng có mang mấy thứ này ra dọa tôi!”
Bà Lục vừa khóc vừa cào cấu xấp giấy dưới đất.
“Không biết chữ cũng không sao, để tôi đọc cho bà nghe.”
Tôi ngồi xổm xuống, rút một tờ hóa đơn ra, dí sát vào trước mắt bà ta.
“Bốn năm nay, học phí, sinh hoạt phí, tiền thuê nhà của Lục Trạch.”
“Thậm chí cả quần l/ót hắn mặc, đều là tiền của tôi, Thẩm Niệm, bỏ ra.”
“Tổng cộng, bốn trăm bảy mươi tám nghìn tệ.”
Tiếng khóc của bà Lục tắt ngấm, môi r/un r/ẩy:
“Cô nói dối! A Trạch nói nó luôn chăm chỉ làm thêm.”
“Chăm chỉ làm thêm ư?”
Tôi cười khẩy, rút tờ giấy thứ hai, đó là biên lai chuyển khoản và hóa đơn hàng hiệu.
“Bà Lục, tháng trước bà phát hiện bị b/ệnh tim, phải đi v/ay mượ khắp nơi.”
“Gom góp được năm mươi nghìn tệ tiền phẫu thuật gửi cho Lục Trạch, bảo nó giúp bà đóng vào B/ệnh viện số 1 Giang Thành, đúng không?”
Sắc mặt bà Lục tái mét, nhìn chằm chằm vào tôi:
“Sao cô biết?”
“A Trạch nói giường b/ệnh ở viện khan hiếm, bảo tôi ở nhà chờ.”
“Chờ ư?”
Tôi ngắt lời bà ta, chỉ vào một khoản chi tiêu năm mươi hai nghìn tệ trên hóa đơn, từng chữ như d/ao cứa.
“Số tiền c/ứu mạng năm mươi nghìn tệ này của bà, ngay ngày hôm sau đã bị đứa con trai tốt của bà mang đến trung tâm thương mại quốc tế.”
“Để m/ua một chiếc túi Hermes cho con tiểu tam của hắn!”
“Hắn để bà ở nhà chờ ch*t, còn hắn thì ôm người phụ nữ khác trong khách sạn vui vẻ hưởng lạc!”
Đám đông đang xem náo nhiệt xung quanh bùng n/ổ những tiếng cảm thán không thể tin nổi.
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”
“A Trạch là người hiếu thảo nhất.”
Bà Lục đi/ên cuồ/ng lắc đầu.
“Không thể nào?”
Tôi đứng dậy, lạnh lùng nhìn bà ta.
“Con trai bà không chỉ lấy mạng sống của bà để đổi lấy cái túi, mà còn tr/ộm di vật cổ trị giá ba triệu tệ của bà ngoại tôi để đi lấy lòng người phụ nữ đó.”
“Bà Lục à, hơn ba triệu tệ, đủ cho cả làng bà làm lụng cả đời đấy.”
Bà Lục há hốc mồm, không thốt nổi nửa chữ.
Bà ta cúi đầu nhìn những tờ biên lai chuyển khoản dưới đất, giấy trắng mực đen, toàn bộ đều là tài khoản chính chủ của Lục Trạch.
“Bộp.”
Bà Lục trợn ngược mắt, ngã lăn ra bất tỉnh.
Nửa giờ sau, tại phòng thăm nuôi của đồn cảnh sát.
Bà Lục được bấm nhân trung nên tỉnh lại.
Qua song sắt, bà ta nhìn thấy Lục Trạch đang mặc áo tù, đeo c/òng số 8.
“Mẹ! Mẹ c/ứu con với!”
“Mẹ đi c/ầu x/in Thẩm Niệm đi!”
Lục Trạch như vớ được cọc, lao đến trước song sắt.
Bà Lục đứng dậy, từng bước tiến về phía hắn.
Một cái t/át giòn giã giáng mạnh vào mặt Lục Trạch.
đá/nh đến mức khóe miệng hắn rỉ m/áu ngay lập tức.
“Mẹ?”
Lục Trạch ôm mặt, hoàn toàn sững sờ.
“Đừng gọi tao là mẹ!”
Bà Lục r/un r/ẩy, chỉ vào mũi hắn mà nói.
“Tao chắt chiu từng đồng để nuôi mày ăn học, đến tiền chữa b/ệnh tao cũng đưa hết cho mày!”
“Mày mang đi nuôi con đĩ đó ư?!”
“Mày tr/ộm đồ của người ta, mày còn mặt mũi bảo tao đi c/ầu x/in giúp mày sao?”
“Sao tao lại sinh ra loại súc vật như mày!”
“Mẹ, không phải đâu, mẹ nghe con giải thích...”
“Chát!” Thêm một cái t/át nữa.
Bà Lục nước mắt giàn giụa.
“Coi như tao chưa từng sinh ra mày!”
“Mày cứ ở trong đó mà rục xươ/ng đi!”
Nói xong, bà ta quyết tuyệt quay lưng bước ra khỏi đồn cảnh sát, không hề ngoảnh đầu lại.
Tôi đứng sau tấm kính một chiều, lạnh lùng quan sát cảnh này.
Lâm Hiểu Hiểu đã được bảo lãnh tại ngoại.
Việc đầu tiên cô ta làm sau khi ra ngoài là đăng một bài viết dài trên mạng.
Tiêu đề rất thu hút:
“Bị tiểu thư nhà giàu và tra nam liên thủ b/ắt n/ạt, tôi còn đường sống không?”
Trong bài, cô ta tự biến mình thành một đóa sen trắng thanh khiết vô tội.
“Tôi hoàn toàn không biết sợi dây chuyền đó là đồ cổ, Lục Trạch lừa tôi đó là hàng chợ trời nên tôi mới nhận.”
“Thẩm Niệm cậy nhà có tiền có thế, vì gh/en tị Lục Trạch đối xử tốt với tôi nên đã cấu kết với Lục Trạch dàn cảnh h/ãm h/ại tôi.”
“Cô ta thậm chí còn muốn ép tôi phát đi/ên, muốn tống tôi vào b/ệnh viện t/âm th/ần!”
“Chẳng lẽ mạng của người nghèo không phải là mạng sao?!”
Bình luận bên dưới toàn là những cư dân mạng bị dắt mũi.
đi/ên cuồ/ng ch/ửi bới tôi là “đ/ộc phụ”, “cậy quyền ứ/c hi*p người”.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tôi trực tiếp đăng nhập vào diễn đàn trường, tiện tay m/ua luôn một vị trí trên top tìm ki/ếm.
Quăng ra một tệp nén có tên [Sự thật về việc Lâm Hiểu Hiểu trường Giang Đại “bị lừa”].
Bên trong chỉ có ba tệp tài liệu.
Thứ nhất, ảnh chụp màn hình trò chuyện của Lục Trạch tại Tiệm Tarot ẩn danh.
“Bạn thân của cô ấy uống say, tôi nhất thời không kìm lòng được nên đã vượt quá giới hạn với cô ấy.”
Thứ hai, video giám sát chất lượng cao từ sảnh khách sạn Manting.
Trong video, Lâm Hiểu Hiểu quấn lấy Lục Trạch, chủ động đưa mặt lên hôn cuồ/ng nhiệt, nào có chút bóng dáng nào của việc bị cưỡng ép?
Thứ ba, một đoạn ghi âm.