“ con bé đó, mắt cũng không chớp lấy một cái, thật là...”
Vi Nhược Băng ngập ngừng, dường như đang tìm một từ thích hợp.
“Giống tôi.”
“Còn nữa, Lục Tử Ngang không phải muốn cư/ớp huy hiệu của anh sao? Em đã cho người đá/nh g/ãy hai tay hắn, đó là thứ mà loại người như hắn được phép đụng vào sao?”
“Còn về Đường Vi Vi, em đã tung hết tất cả những bê bối trong quá khứ của cô ta ra ngoài, cả đời này cô ta đừng hòng ngóc đầu dậy được nữa.”
“Vốn dĩ em định ném cả hai đứa chúng nó xuống biển cho cá ăn rồi!”
“Nhưng anh chắc chắn sẽ không để em làm chuyện phạm pháp, em cũng không muốn gây thêm rắc rối cho anh.”
Tôi biết, vợ mình th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc, nhưng tất cả đều là vì tôi.
Tôi chỉ hơi lo lắng, con gái được cô ấy dạy dỗ như vậy, liệu có phải hơi... b/ạo l/ực quá không?
Tôi đang nghĩ ngợi thì cửa phòng b/ệnh bị đẩy ra, một bóng dáng nhỏ bé lao vào.
“Ba, ba tỉnh rồi!”
Đóa Đóa vừa nhìn thấy tôi liền đẩy mẹ nó ra, bò lên giường b/ệnh của tôi.
“Ba còn đ/au không? Ba yên tâm, kẻ x/ấu b/ắt n/ạt ba, Đóa Đóa đã giúp ba dạy dỗ chúng rồi!”
Tôi xoa xoa cái đầu nhỏ của con gái, dịu dàng hỏi.
“Đóa Đóa, mẹ có m/ắng con không?”
Nghe thấy vậy, con bé bĩu môi đầy tủi thân, hốc mắt bắt đầu đỏ lên.
“Không có, mẹ còn khen con nữa.”
“Không được lừa ba.”
Tôi sợ nhất là thấy con gái nói dối.
Tôi quá hiểu Nhược Băng, con gái chắc chắn đã bị cô ấy huấn luyện rồi.
Đóa Đóa không dám lừa tôi nữa, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu thừa nhận, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.
Tôi ôm con gái, khẽ an ủi.
Nhược Băng sau khi bị tôi lườm một cái thì đứng đó đầy chột dạ.
“Ba, sau này con sẽ không để ai b/ắt n/ạt ba nữa.”
Con gái rúc đầu vào lòng tôi.
“Tại con mà ba mới bị thương, con xin lỗi.”
Tôi nhìn cô con gái đáng yêu như vậy, tim như muốn tan chảy.
“Bảo vệ Đóa Đóa vốn là trách nhiệm của ba, ba sao có thể trách con được chứ?”
Buổi tối, con gái được bảo mẫu đưa về nhà nghỉ ngơi.
Trong phòng chỉ còn lại cô ấy và tôi.
Cô ấy kiên quyết muốn kiểm tra vết thương sau lưng cho tôi.
Tôi không cản được, đành mặc kệ cô ấy.
“Được rồi, băng bó xong hết rồi, đừng xem nữa.”
Nhược Băng lại không nghe, bắt chước dáng vẻ của con gái, nhẹ nhàng thổi vào lớp băng gạc.
Tôi chỉ thấy vừa ngứa vừa buồn cười.
“Trì Tranh, em thề, sẽ không bao giờ có lần sau nữa.”
Tôi mỉm cười với cô ấy, lần này đúng là đã khiến cô ấy lo lắng rồi.
“Được, sau này anh cũng sẽ cẩn thận.”
“Anh sẽ trân trọng mạng sống của mình, dù sao cũng phải sống cùng Nhược Băng yêu dấu đến bạc đầu.”
Nhược Băng bị câu nói này của tôi làm cho bật cười.
Trước mặt tôi, cô ấy dễ dỗ dành như một đứa trẻ vậy.
Rõ ràng chỉ là vết thương ngoài da, Nhược Băng và Đóa Đóa cứ nhất quyết bắt tôi nằm viện đủ một tuần.
Ngày xuất viện, tôi đang thu dọn đồ đạc thì cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra.
Tôi cứ tưởng là con gái nên không quay đầu lại.
“Đóa Đóa, giúp ba lấy áo khoác lại đây.”
“Là chị.”
Tôi gi/ật mình quay phắt lại.
Trước mắt là Đường Vi Vi với vẻ ngoài hốc hác, tiều tụy.
Khuôn mặt cô ta vẫn còn sưng, trông vô cùng thảm hại.
“Cô còn đến đây làm gì?”
Cô ta có thể né tránh đám vệ sĩ bên ngoài, chắc hẳn đã dùng th/ủ đo/ạn gì đó.
Tôi theo bản năng lùi lại một bước, giữ thái độ cảnh giác.
Đường Vi Vi nhận ra sự đề phòng của tôi, vội vàng giải thích.
“Anh đừng sợ, em không có ý hại anh.”
“Chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?” Tôi có chút mất kiên nhẫn.
“Trong lòng em vẫn luôn có anh, Trì Tranh, mỗi khi nghĩ đến việc anh đã kết hôn với người khác, em như phát đi/ên vậy.”
“Anh cũng yêu em mà, đúng không? Chúng ta làm lại từ đầu, được không?”
Đường Vi Vi đang mặc một chiếc váy cũ, đây là món quà sinh nhật tôi đã phải chắt bóp chi tiêu suốt mấy tháng trời mới m/ua được cho cô ta.
Tôi nhớ lúc đó cô ta chê chiếc váy này vừa quê mùa vừa rẻ tiền, chưa bao giờ mặc lấy một lần.
Cô ta thấy tôi im lặng liền xông đến nắm lấy tay tôi, nhưng bị tôi hất ra.
“Làm lại từ đầu?”
“Đường Vi Vi, năm đó cô cầm số tiền c/ứu mạng của tôi đi trả n/ợ cho bạn thân của cô.”
“Khi vứt bỏ tôi lại b/ệnh viện chờ ch*t, cô có nghĩ đến ngày hôm nay không?”
“Còn mặt mũi nói yêu tôi? Cô thực sự làm tôi thấy gh/ê t/ởm!”
Cô ta đi/ên cuồ/ng giải thích.
“Tử Ngang anh ấy... gia đình họ có ơn với em! Em không thể không giúp anh ấy!”
“Anh cũng không muốn thấy em sống nửa đời còn lại trong sự ân h/ận đúng không?”
Tôi cười lạnh một tiếng.
“Cô đúng là vĩ đại thật đấy.”
“Tên tài xế đ/âm tôi năm đó, chính là do Lục Tử Ngang tìm đến!”
“Hắn luôn muốn trừ khử tôi, cô ở bên hắn bao nhiêu năm như vậy, chắc sớm biết rồi nhỉ?”
“Đã đến nước này rồi mà còn mong tôi quay đầu? Đường Vi Vi, cô tưởng tôi là thùng rác chắc?”
Cô ta vừa định nói gì đó thì đã bị đám vệ sĩ xông vào đ/è ch/ặt xuống đất.