Nhược Băng đứng ở cửa, sắc mặt đen như đít nồi.
"Đường Vi Vi, cô đúng là biết cách tự tìm đường ch*t mà."
Sau khi x/ác nhận tôi không sao, Nhược Băng ra hiệu cho vệ sĩ lôi cô ta đi.
"Vi Nhược Băng, cô không nghĩ là anh ấy thực sự yêu cô đâu nhỉ? Cô chỉ là một kẻ thay thế mà thôi!"
Trước khi bị lôi đi, Đường Vi Vi gào thét lên câu này.
Bóng lưng của Nhược Băng khựng lại.
Tôi biết, câu nói này giống như một cái gai đ/âm vào tim cô ấy.
Trở về nhà, tôi ngẩn người nhìn bức ảnh cưới.
Trong ảnh, Nhược Băng tràn đầy thâm tình, còn tôi thì có chút lạnh nhạt.
Năm đó kết hôn với cô ấy, quả thực có một phần là do tôi muốn gi/ận dỗi.
Nhưng qua bao năm chung sống, tôi đã sớm yêu người phụ nữ ngoài lạnh trong nóng này.
Tôi tháo bức ảnh cưới xuống, định chụp lại một bộ mới để thay thế.
Nhưng bất ngờ phát hiện, phía sau khung ảnh dán chằng chịt những bức ảnh của tôi.
Hóa ra cô ấy đã biết tôi từ lâu rồi sao?
Trong đó có những tấm ảnh tôi làm thêm ở tiệm đồ ăn nhanh thời đại học, thậm chí còn có cả ảnh chụp chung khi tôi tham gia giải bóng rổ thời cấp ba.
Nhược Băng vừa về đến nhà đã thấy tôi ngồi dưới đất, nhìn những bí mật mà cô ấy đã trân trọng suốt bao năm qua.
Cô ấy không dám nhìn vào mắt tôi, tôi biết cô ấy đang sợ hãi.
"Trì Tranh, anh..."
Trạng thái của cô ấy khiến tôi thấy xót xa.
"Nếu đã thích anh từ lâu như vậy, sao không tìm anh sớm hơn?"
"Để chúng ta bị con đàn bà khốn nạn Đường Vi Vi làm lỡ dở bao nhiêu năm nay."
"Ảnh chụp đẹp lắm, sau này cứ treo ở phòng khách, cho tất cả mọi người cùng thấy."
Nhược Băng sững sờ, tưởng mình nghe nhầm.
"Trì Tranh, anh không gi/ận sao?"
"Gi/ận cái gì chứ?" Tôi có chút khó hiểu.
"Anh không thấy... em giống như một kẻ bi/ến th/ái đang rình mò cuộc sống của anh sao?"
"Nói bậy." Tôi kéo cô ấy vào lòng, "Ai dám nói em là kẻ bi/ến th/ái? Anh chỉ thấy tình yêu của em dành cho anh mà thôi!"
Nữ hoàng cao lãnh trong mắt người ngoài, lúc này đang khóc trong lòng tôi như một đứa trẻ.
"Trì Tranh, nếu có một ngày anh không còn yêu em nữa, anh có còn ở lại bên em không?"
"Lại nói lời ngốc nghếch rồi."
Tôi hôn lên những giọt nước mắt của cô ấy.
"Người anh yêu nhất chính là em, mãi mãi vẫn là em!"
Tôi chưa từng biết, vợ mình hóa ra cũng có một mặt tự ti và nh.ạy cả.m đến vậy.
Tôi nghĩ, tôi sẽ dùng cả đời này để nói cho cô ấy biết.
Tôi yêu cô ấy nhiều đến nhường nào.