Nàng xoay cổ tay, cắm phập con d/ao găm vào đầu Huyền Lang!
Huyền Lang phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân hình khổng lồ đổ ập xuống đất.
Giãy giụa chốc lát, sau đó hoàn toàn tắt thở.
Toàn trường lặng ngắt như tờ trong giây lát.
"Hay! Hay cho nữ tử nhà họ Cố! Cả nhà trung liệt, quả nhiên danh bất hư truyền!"
Hoàng đế đ/ập tay xuống bàn, cao giọng tán thưởng.
"Thân là nữ nhi, lại có phong cốt sắt thép, thật là hiếm có!"
Các triều thần trong điện cũng lần lượt hoàn h/ồn.
"Phu nhân bản lĩnh tuyệt vời, dũng liệt phi thường!"
"Tướng sĩ bình thường còn e sợ hung thú, phu nhân lại có thể tay không gi*t thú, phong cốt khiến người ta kính phục!"
"Trung dũng đáng khen, đúng là nữ nhi không kém đấng mày râu!"
...
Sắc mặt hoàng đế giãn ra, ngay tại triều đình giơ tay, cao giọng hạ lệnh.
"Cố thị dũng mãnh gi*t hung thú, công lao hiển hách, trẫm ban cho th/uốc quý thượng hạng, vật liệu ngàn vàng, gấm vóc trăm xấp."
"Truyền thái y viện lập tức đến trị thương, không được chậm trễ."
Cố Thơ Hàm rũ mắt hành lễ: "Thần phụ, tạ ơn long ân của bệ hạ."
Th/ần ki/nh căng thẳng vừa buông lỏng, cảm giác kiệt sức lập tức ập đến, thân hình nàng loạng choạng không thể kiểm soát.
Thanh Ngọc vội vàng tiến lên, đỡ nàng hướng về phía cửa.
Khi đi ngang qua chỗ ngồi của Chu Tư Việt, nàng thấy ánh mắt hắn đăm đăm đặt trên người nàng.
Đôi môi hắn mấp máy, như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng một chữ cũng không thốt ra.
Bùi Vũ Nhu ngồi cạnh hắn, trên mặt vẫn treo nụ cười, nhưng nụ cười đó cứng nhắc hơn lúc nãy vài phần, khóe môi hơi mím ch/ặt.
Nàng thu hồi ánh mắt, mặc cho Thanh Ngọc đỡ đi ra khỏi đại điện.
Hai người vừa bước xuống ba bậc thềm cung, trước mắt Cố Thơ Hàm bỗng tối sầm lại.
chút sức lực cuối cùng cố gắng chống đỡ đã hoàn toàn tan biến.
Nàng kiệt sức, đổ ập về phía trước.
Cố Thơ Hàm đã có một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, nàng trở lại năm cập kê.
Khi đó nàng vẫn là đích nữ tướng môn được cưng chiều hết mực.
Phụ thân mặc giáp bạc, cười xoa đầu nàng: "Thơ Hàm của chúng ta, ngạo cốt trong tim, không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ ai."
Muội muội quấn quýt bên cạnh, líu lo kể với nàng về những bông hoa mới nở ngoài thành, những món trang sức tinh xảo mới nhập về tiệm.
Thế nhưng cảnh tượng xoay chuyển, giấy tiền bay đầy trời, nhạc tang vang vọng.
Hai cỗ qu/an t/ài lặng lẽ dừng ở đại đường.
Là phụ thân và muội muội của nàng.
Chu Tư Việt đứng trước qu/an t/ài, lạnh lùng liếc nhìn nàng.
"Là phụ thân nàng dẫn dắt thị phi trước, rơi vào cảnh này cũng là tự chuốc lấy."
Nàng muốn xông tới, nhưng bị gông cùm vô hình chặn đứng tại chỗ, chỉ có thể gào khóc x/é lòng.
"Không được--!!"
"Phu nhân!"
Có người đang lắc mạnh vai nàng, giọng nói dường như truyền đến từ nơi rất xa, "Phu nhân! Người tỉnh lại đi!"
Cố Thơ Hàm bừng tỉnh, ngựk phập phồng dữ dội, trán đầy mồ hôi lạnh.
Thanh Ngọc ngồi bên giường, tay nắm ch/ặt chiếc khăn nửa ướt, hốc mắt đỏ hoe nhìn nàng.
"Phu nhân, người lại gặp á/c mộng rồi. Sau khi người hôn mê cứ luôn nói mớ, gọi tướng quân và nhị tiểu thư..."
Cố Thơ Hàm nhìn chằm chằm vào trướng màn màu xám xanh trên đầu một lúc lâu, hơi thở mới dần bình ổn.
"Thanh Ngọc, ta hôn mê mấy ngày rồi?"
"Hôm nay là ngày thứ ba rồi ạ."
Thanh Ngọc nhỏ giọng nói, "Người sốt hai ngày, sáng nay mới hạ."
Nói đoạn, nàng từ trong tay áo lấy ra một phong thư, đưa vào lòng bàn tay nàng.
"Thịnh đại nhân bên kia hôm qua có gửi thư tới."
Nàng mở tờ thư ra.
Nét chữ của Thịnh bá bá cứng cáp mạnh mẽ, vài dòng ngắn ngủi nhưng chan chứa sự quan tâm.
"Hiền chất nữ bình an, trạch viện đã dọn dẹp xong xuôi, theo thời gian nàng đã định, ta sẽ phái người tới bến đò đón nàng."
Trái tim treo lơ lửng suốt bao lâu nay, cuối cùng cũng vững vàng hạ xuống.
Tính toán kỹ lưỡng, ngày mai, chính là ngày hòa ly thư có hiệu lực.
Cố Thơ Hàm quay đầu nhìn Thanh Ngọc, giọng nói nhẹ nhàng hơn lúc nãy vài phần.
"Ngươi thu dọn những thứ quan trọng trước đi, ngày mai chúng ta đi."
Thanh Ngọc sững sờ, ngay sau đó gật đầu mạnh.
"Nô tỳ đi chuẩn bị ngay đây!"
Trong phòng yên tĩnh trở lại.
Thần trí căng thẳng suốt mấy ngày nay hoàn toàn buông lỏng, sự mệt mỏi ập đến, Cố Thơ Hàm lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Không biết đã qua bao lâu, một tràng tiếng tranh cãi truyền đến từ bên ngoài.
Cố Thơ Hàm xoay người muốn ngủ tiếp, nhưng tiếng ồn đó ngày càng lớn, từng chữ một đ/âm vào tai nàng.
"Dừng tay!"
"Số nhân sâm và th/uốc trị thương đó là bệ hạ thương xót phu nhân, đặc biệt ban thưởng, các người dựa vào đâu mà tự ý mang đi?"
Quản sự bà tử giọng điệu trơn tru, không chút sợ hãi:
"Th/uốc này tuy nói là hoàng thượng ban, nhưng khi đưa từ cung ra cũng không viết rõ là dành riêng cho ai."
"Bùi nương tử hôm nay động th/ai khí, Thủ phụ đại nhân lo lắng không yên, phủ y nói những loại th/uốc này cũng có thể an th/ai dưỡng thần, nên cứ lấy đi dùng trước."
"Phu nhân bên này, lát nữa bảo người ngoài tiệm th/uốc phối lại một thang khác là được."
"Cái gì gọi là 'phối lại một thang khác'?"
Thanh Ngọc tức đến giọng run lên, "Đây là Tục Cốt Tán ngự ban, tiệm th/uốc bên ngoài làm sao m/ua được?!"