"Mau xuống đi, đừng ở đó làm trò cười cho thiên hạ nữa!"
Tiếng cười nhạo, tiếng huýt sáo, tiếng mỉa mai ập tới tôi như một cơn sóng thần.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn những khuôn mặt mờ ảo đang cười nghiêng ngả dưới kia.
Cồn chạy đi/ên cuồ/ng trong huyết quản, khiến nhịp tim tôi ngày càng nhanh.
Đột nhiên, một tiếng rít chói tai từ micro xuyên thủng tiếng cười ầm ĩ của cả hội trường.
"Xoẹt--"
Tất cả mọi người lập tức im bặt.
Là trưởng khoa, người đang ngồi chính giữa hàng ghế giám khảo.
Ông vốn nổi tiếng nghiêm khắc và lạnh lùng, lúc này, ông đang đưa tay nhấn vào nút tắt của chiếc micro trước mặt.
Khuôn mặt đầy nếp nhăn ấy âm trầm như thể sắp đổ mưa.
Ông cách tôi hơn mười mét, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong ánh mắt đó là sự thất vọng chán gh/ét tột độ, không hề che giấu.
"Sinh viên Lâm Trạch."
Giọng trưởng khoa không chút d/ao động, lạnh như băng.
"Đây là hiện trường đá/nh giá thực hành chuyên môn của Học viện Truyền thông Giang Đại."
"Không phải cái sân khấu để cậu đứng đó ngẩn người, lãng phí thời gian của tất cả mọi người."
Trưởng khoa chưa nói dứt lời.
Ông dừng lại một chút, cầm bút lên, gạch một đường thật mạnh vào bảng điểm trước mặt.
Tiếng "xoẹt" chói tai đó thông qua micro thu âm, truyền rõ mồn một khắp cả trường quay.
Giống như một bản án t//ử h/ình không chút khoan nhượng.
"Nếu cậu đến cả dũng khí nhìn thẳng vào ống kính cũng không có."
"Đến cả can đảm thốt ra câu đầu tiên cũng không có."
"Vậy thì xuống đi."
"Sau này, cũng không cần phải lên đây nữa."
Toàn trường im phăng phắc.
Ai cũng hiểu được sức nặng trong lời nói của trưởng khoa.
Điều này đồng nghĩa với việc tuyên án t//ử h/ình cho tôi trong chuyên ngành này.
Lục Cảnh Minh khoanh tay ở phía bên kia sân khấu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh của kẻ chiến thắng.
Thằng b/éo ở góc hội trường che mặt, đ/au đớn vò đầu bứt tai.
Ai cũng tưởng rằng tôi sẽ giống như vô số lần trước đó.
Trong nỗi nh/ục nh/ã và sợ hãi tột cùng, đỏ hoe mắt, lủi thủi chạy xuống sân khấu.
Ngay cả bản thân tôi, hai phút trước cũng nghĩ như vậy.
Nhưng.
Khi câu "xuống đi" lạnh lùng của trưởng khoa vang vọng trong hội trường.
Tôi cúi đầu, đứng tại chỗ.
Tôi chợt nhận ra.
Tôi không còn nghe thấy tiếng tim đ/ập chát chúa của mình nữa.
Tôi không còn cảm thấy tay chân lạnh ngắt nữa.
Những đốm đen đáng gh/ét ở rìa tầm nhìn cũng biến mất.
Ngay cả cảm giác nghẹt thở mang tên "sợ hãi" vốn luôn bóp nghẹt lấy cổ họng tôi.
Cũng tan thành mây khói dưới sự th/iêu đ/ốt của luồng cồn bá đạo đến cực điểm này.
Thay vào đó.
Là một sự tỉnh táo vô cùng nguy hiểm mà tôi chưa từng trải nghiệm.
Cùng với một sự bồn chồn nóng bỏng, đầy tính công kích.
Đèn sân khấu vẫn chói mắt như vậy.
Nhưng tôi không còn cảm thấy nó nóng rát nữa.
Ống kính vẫn là ba cái vòng tròn đen ngòm đó.
Nhưng tôi không còn thấy chúng là sú/ng b/ắn tỉa nữa.
Trong mắt tôi, chúng đã biến thành ba món đồ chơi đang chờ tôi đến đùa giỡn.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đưa tay nới lỏng chiếc cúc cổ áo sơ mi mà tôi đã tự thắt ch/ặt đến nghẹt thở.
Rồi tiện tay cởi luôn chiếc cúc thứ hai.
Toàn bộ động tác lười biếng, tùy ý, mang theo một vẻ bất cần không nói nên lời.
"Hù--"
Tôi thở mạnh ra một hơi.
Trong hơi thở đó lẫn mùi cồn nồng nặc, được chiếc micro đứng phóng đại lên nguyên vẹn.
Truyền khắp mọi ngóc ngách của hội trường thông qua hệ thống âm thanh.
Tiếng cười nhạo chuẩn bị ồn ào dưới sân khấu bỗng chốc im bặt.
Nụ cười lạnh trên mặt Lục Cảnh Minh cũng cứng đờ.
Có lẽ anh ta không thể ngờ rằng, "chuột hamster" nổi tiếng cả học viện này lại không hề khóc lóc chạy xuống sân khấu.
"Lâm Trạch! Cậu không nghe thấy trưởng khoa nói gì sao--"
Lục Cảnh Minh như muốn lấy lại thể diện, giơ chiếc micro dự phòng lên, cố tình nâng cao giọng.
Nhưng câu tiếp theo của anh ta còn chưa kịp thốt ra.
Tôi đã hành động.
Tôi nhấc chân, bước về phía anh ta.
Bước chân rất vững.
Vững đến mức chính tôi cũng cảm thấy xa lạ.
"Cậu... cậu làm gì vậy?!"
Lục Cảnh Minh bị hành động đột ngột của tôi làm cho gi/ật mình, theo phản xạ lùi lại nửa bước.
Tôi không nói gì, chỉ dừng lại trước mặt anh ta.
Sau đó, cực kỳ tự nhiên, đưa tay ra.
"Phập."
Gi/ật lấy chiếc micro dự phòng trong tay anh ta.
Toàn bộ động tác liền mạch, không cho anh ta bất kỳ thời gian phản ứng nào.
"Này--"
Anh ta cuống lên.
Tôi không thèm để ý đến anh ta.
Tôi đưa micro lên sát miệng, trước tiên thản nhiên dùng khớp ngón tay gõ gõ vào đầu micro.
"Cộc cộc."
Tiếng va chạm trầm đục truyền khắp cả hội trường.
Ánh mắt của tất cả mọi người, một lần nữa đổ dồn vào tôi.
Chỉ là lần này, sự chế giễu trong mắt họ đã bị thay thế bằng một chút bối rối và kinh ngạc.