Công việc bình thường rất khó để duy trì đam mê này.
Tần Tiêu Vân và đồng đội vô cùng cảm động.
“Đại gia, anh đối xử với chúng em tốt như vậy, anh không sợ tụi em cũng là lũ ăn cháo đ/á bát giống Vương Trì Viễn sao?”
Tôi lấy ra hợp đồng ký kết của công ty, cũng không giấu giếm điều gì.
“Vì vậy người ta mới nói ‘đi một ngày đàng, học một sàng khôn’, tôi mới mở một công ty truyền thông, hợp tác trực tiếp với các cậu dưới hình thức hợp đồng.”
“Chỉ cần các cậu không có ý đồ khác thì vẫn ki/ếm được tiền, nhưng nếu có ý đồ x/ấu, tôi có thể thu hồi tài khoản bất cứ lúc nào.”
Tần Tiêu Vân và đồng đội có chút do dự, tôi tưởng họ không chấp nhận yêu cầu khắt khe này, không ngờ họ lại đang lo lắng cho tôi.
“Nhưng tụi em cũng đâu có cách nào giúp anh ki/ếm tiền.”
“Đừng thấy lúc đi sa mạc tụi em nổi tiếng một chút, thực tế thì livestream ngoài trời rất ít khi ki/ếm được tiền ổn định.”
Tôi cười, họ thực sự chân thành hơn nhóm Vương Trì Viễn rất nhiều.
“Các cậu cứ xem như tôi thuê các cậu đi chơi sa mạc cùng tôi là được, đừng nghĩ nhiều.”
Cuối cùng, họ đã ký hợp đồng với tôi.
Tuy tài khoản của họ không có lưu lượng truy cập quá lớn, nhưng vẫn đủ ki/ếm tiền.
Họ càng thêm biết ơn tôi.
Sau này nghe nói, Vương Trì Viễn vì quá uất ức nên đã trút gi/ận lên đầu Cố Thành Minh.
Họ đá/nh cho Cố Thành Minh một trận tơi bời, rồi còn kiện hắn tội cố ý gi*t người.
Tại tòa, họ cãi nhau chí chóe, công kích lẫn nhau, phơi bày hết những tâm tư x/ấu xa, đê hèn của đối phương.
Cuối cùng, Cố Thành Minh vẫn phải vào tù vì tội l/ừa đ/ảo.
Lần gặp lại Vương Trì Viễn là ở cổng khu chung cư của một người bạn.
Hắn mặc bộ đồng phục bảo vệ đã giặt đến bạc màu, cả người trông vô cùng tiều tụy.
Thấy tôi, hắn vội vàng cúi đầu, lúng túng trốn sang một bên, ngay cả dũng khí để chào hỏi cũng không có.
Ngô Doãn Phong và Trịnh Thái Hà thì đi livestream b/án hàng cho các sản phẩm ngoài trời giá rẻ, trong phòng livestream chỉ vỏn vẹn vài người xem, bình luận vô cùng thưa thớt.
Sau khi Triệu Lỗi bình phục xuất viện, anh ta hoàn toàn từ bỏ xe địa hình, tìm một công việc bình thường, mỗi ngày vất vả mưu sinh.
Còn tôi thì sao? Tần Tiêu Vân và đồng đội không phụ sự kỳ vọng của tôi, họ quảng bá tiệm độ xe của tôi rất nhiệt tình.
Kết quả là tôi đã mở được mấy chi nhánh, ki/ếm được bộn tiền.