“Cô ấy đã gọi điện cho tôi trước, xin lỗi tôi và nói rằng bạn thân của cô ấy không hiểu chuyện, mong tôi đừng trút gi/ận lên người vô tội.”
“Tiền sầu riêng, cô ấy đã bù cho tôi ngay lúc đó, không thiếu một xu.”
“Sau đó cô ấy còn chuyển thêm 500.000 tệ, nói rằng nhà tôi có ba đứa con ăn học không dễ dàng gì, bảo tôi cứ cầm lấy số tiền đó mà xoay xở trước.”
Lời vừa dứt, mọi người xung quanh đều ồ lên kinh ngạc.
Hàn Hi Nhiên lại cười khẩy, đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng điệu đầy oán đ/ộc.
“Sao cô ta có thể tốt bụng như vậy được? Chắc chắn là có mục đích khác!”
“Cô ta đối xử tốt với tôi chỉ là để tôi chơi cùng cô ta, cô ta m/ua đồ cho tôi, đưa tôi đi ăn chơi hưởng lạc, chỉ là để tôi phải xoay quanh cô ta!”
“Tất cả là do cô ta cư/ớp mất cuộc đời 'bé con' của tôi!”
Tôi bị những lời này của cô ta làm cho tức đến mức suýt bật cười.
Hóa ra trong mắt cô ta, việc tôi mời cô ta đi ăn là đang kiểm soát cô ta.
Tất cả những gì tôi bỏ ra cho cô ta đều là đang tính kế cô ta.
Anh chủ sầu riêng cũng cười lớn.
“Mục đích duy nhất của cô Tô là để tôi đến dọa cô một phen hôm nay, muốn biết rốt cuộc tại sao cô lại muốn hại cô ấy.”
“Giờ thì mọi người đều đã nhìn rõ cả rồi, vở kịch này cũng nên kết thúc thôi.”
Nói xong, anh ta cất con d/ao vào túi, quay sang gật đầu với tôi và bố mẹ tôi.
“Cô Tô, anh chị, hôm nay làm phiền mọi người rồi.”
“500.000 tệ đó tôi sẽ trả dần, không lấy không tình nghĩa của mọi người đâu.”
Mẹ tôi đỏ hoe mắt, vội vàng xua tay.
“Không cần trả đâu, đó là tiền Lật Lật cho bọn trẻ ăn học, sau này nếu gặp khó khăn cứ trực tiếp tìm Lật Lật.”
Bố tôi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Sắc mặt vẫn còn trầm xuống, nhưng rõ ràng đã không còn lửa gi/ận.
Sự việc này nhanh chóng bị người ta quay lại và đăng lên mạng.
Kể từ đó.
Hàn Hi Nhiên thân bại danh liệt, cũng hoàn toàn mất tăm mất tích.
Ngược lại, công việc kinh doanh của tôi và anh chủ sầu riêng ngày càng phát đạt, đơn đặt hàng bánh nếp sầu riêng dịp Tết Đoan Ngọ cũng kín lịch.
Cho đến ba năm sau, lại một dịp Tết Đoan Ngọ nữa.
Mẹ tôi cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi dò.
“Lật Lật, con định khi nào thì tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình?”
Tôi đang bắt bông kem cho bánh, nghe vậy liền ngẩng đầu mỉm cười.
“Còn sớm lắm ạ.”
Mẹ tôi sững người.
Tôi nhìn những chiếc bánh kem nhỏ xinh ngay ngắn trước mặt.
“Cô gái nào mà chẳng muốn lớn lên trở thành thợ làm bánh ngọt, mỗi ngày đều cắm cúi làm một đống bánh kem xinh đẹp cơ chứ.”
Mẹ tôi chỉ cười gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Tôi cứ ngỡ chuyện này đến đây là kết thúc hoàn toàn.
Cho đến khi trước cửa nhà xuất hiện ba người đàn ông.
Họ tranh nhau lấy ra cổ phần và bất động sản để cảm ơn tôi vì đã giúp đỡ anh chủ sầu riêng và chu cấp cho họ năm xưa.
Tôi cầm miếng bánh đang ăn dở trên tay, sững sờ.
Nhìn ba người đàn ông, ai nấy đều ưu tú hơn người.
Khi họ chạm phải ánh mắt của tôi, mặt họ lập tức đỏ bừng.
Tôi không nhịn được mà trêu chọc.
“Các anh không phải là muốn lấy oán báo ơn bằng cách bắt tôi chọn một người đấy chứ?”
Lời vừa dứt, chỉ thấy họ ấp úng hồi lâu.
Tôi hoàn toàn ch*t lặng.
Thôi xong rồi.