Điểm mấu chốt nhất là, tại mỗi địa điểm thi, cách ba cây số luôn có hai xe c/ứu hộ trống túc trực.

Chị gái xem xong phương án của tôi, lập tức chốt đơn giao toàn quyền mảng kinh doanh vốn bị coi là phụ này cho tôi phụ trách.

Trước kỳ thi tuyển sinh cấp ba, phương án đảm bảo nghiêm ngặt này đã được Sở Giáo dục thành phố thông qua và ghi nhận.

Chưa đầy ba ngày, hiệu phó của ba trường cấp hai công lập đã đích thân tìm đến, chủ động yêu cầu ký hợp đồng.

Họ cầm biên lai chuyển khoản từ tài khoản công ty, không ngớt lời khen ngợi rằng số tiền này chi ra thật xứng đáng.

Hai tháng sau, thành phố tổ chức triển lãm dịch vụ hậu cần giáo dục.

Tôi đại diện cho đội xe đến hiện trường để bày trí gian hàng.

Vừa treo xong áp phích quảng cáo, phía sau truyền đến một giọng nói rụt rè.

"Lê Miểu?"

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Lý Niệm.

Cô ấy mặc bộ đồng phục rộng thùng thình của một trường luyện thi nào đó, người g/ầy đi trông thấy, sắc mặt xám xịt.

Trong tay nắm ch/ặt một xấp tờ rơi quảng cáo lớp luyện thi, bàn tay bối rối vò lấy vò để.

"Thật không ngờ có thể gặp cậu ở đây."

Tôi đưa cho cô ấy một chai nước khoáng, không đáp lời.

Cô ấy vặn mãi không mở được nắp chai, đầu cúi thấp như muốn vùi vào ngựk, giọng nói bắt đầu nghẹn ngào.

"Kỳ thi đại học năm nay của lớp mình thảm quá."

"Triệu Tiếu, Tiểu Lưu và mấy bạn khác, tâm lý bài Ngữ văn sụp đổ hoàn toàn, hai môn sau thậm chí còn không làm xong đề."

"Cả lớp có hơn mười người không qua nổi điểm sàn đại học, giờ chỉ còn biết đi khắp nơi tìm trường luyện thi."

Tôi tựa vào mép gian hàng, lặng lẽ lắng nghe kết quả đã nằm trong dự liệu này.

Lý Niệm quệt mặt, giọng điệu đầy oán h/ận.

"Ngày có kết quả, các phụ huynh trực tiếp xông vào văn phòng hiệu trưởng, cùng nhau ký đơn tố cáo giáo viên chủ nhiệm."

"Cấp trên thanh tra xuống, danh hiệu giáo viên xuất sắc của ông ta năm nay bị hủy bỏ, ngay cả tiền thưởng cuối năm cũng bị trừ sạch."

"Ông ta còn bị phê bình toàn trường, học kỳ sau bị đ/á khỏi lớp trọng điểm, điều đi dạy lớp bình thường kém nhất rồi."

Tôi mở cuốn sổ đăng ký trong tay, đối chiếu danh sách các vật dụng triển lãm tiếp theo.

"Còn Lâm Vãn Vãn thì sao?"

Nghe đến cái tên này, Lý Niệm nghiến răng nghiến lợi.

"Cô ta còn kinh t/ởm hơn!"

"Kết quả điều tra từ phía cảnh sát giao thông đã có, tên tài xế lái chiếc xe van rá/ch nát đó, căn bản chính là chú họ của cô ta!"

"Cô ta mở miệng ra là nói vì mọi người tiết kiệm tiền, thực chất trong năm tệ tiền xe ghép đó, cô ta tự rút túi hai tệ tiền môi giới!"

"Vì ki/ếm mấy chục tệ tiền bất chính này mà cô ta đã đá/nh đổi cả tương lai của cả lớp!"

Lý Niệm càng nói càng kích động, nước mắt lã chã rơi xuống.

"Sau khi sự việc vỡ lở, giờ trong giới học sinh không ai thèm đếm xỉa đến cô ta nữa, danh tiếng cô ta thúi hoắc rồi, đến luyện thi cũng không trường nào dám nhận."

"Lê Miểu, nếu như lúc đó chúng tớ tin cậu..."

"Đơn điền xong rồi, phiền cậu ký tên vào đây."

Tôi ngắt lời cô ấy, đưa cây bút trong tay cho người thợ lắp đặt bên cạnh.

Quay người lại, nhìn Lý Niệm đang đầy vẻ hối h/ận, tôi chỉ cười nhẹ.

Không mỉa mai, cũng chẳng đồng cảm.

Những kẻ tệ hại và những chuyện tồi tệ đó, ngay từ ngày thi đại học kết thúc, đã được tôi lật sang một trang mới hoàn toàn.

"Chúc cậu luyện thi thuận lợi."

Để lại câu nói đó, tôi quay người bước về phía gian hàng tiếp theo.

Tối về đến nhà, tôi mở máy tính, nhận được email thông báo trúng tuyển của một trường đại học trọng điểm.

Tôi nhấn vào ứng dụng đặt vé, m/ua một tấm vé tàu nằm đi về phía Nam.

Con đường của tôi, từ lâu đã hướng tới những nơi xa xôi hơn rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Độ Vong Xuyên Chương 8
7 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ thù không đội trời chung bám lấy tôi khi tôi về quê nuôi heo

Chương 7
Tôi là tiểu thư giả bị trả về, sau khi tiểu thư thật trở lại, tôi tự nguyện về quê nuôi heo. Rời xa những quy tắc của hào môn, mỗi ngày tôi đều lướt mạng vui vẻ, lại vô tình chế giễu một kẻ khờ chi năm mươi triệu cho bạch nguyệt quang trên mạng. Không ngờ kẻ khờ đó lại chính là vị hôn phu Thẩm Thời Việt, anh ấy thậm chí còn đuổi theo tôi về tận nông thôn, hóa thân thành một con khỉ bùn lấm lem rơi xuống rãnh nước hôi thối. Từ việc dọn phân heo cho đến livestream bán cam, anh ấy dùng hai mươi năm thầm thương trộm nhớ cùng sự dịu dàng để từng bước làm tan chảy lớp phòng bị trong lòng tôi. Một câu chuyện tình yêu hào môn trước ngược sau ngọt, đầy ắp tiếng cười và sự cảm động, cái kết viên mãn.
Nữ Cường
4