Trần Nghiễn Châu nhìn chằm chằm vào tôi, sự kinh ngạc và không thể tin nổi trong mắt anh ta dần biến thành cơn gi/ận dữ và oán h/ận ngút trời.
“Thẩm Thanh Từ, cô đi/ên rồi sao? Đó là con của cô, cũng là con của tôi! Dựa vào đâu mà cô không thông qua sự đồng ý của tôi đã bỏ nó đi?!”
Giọng anh ta gào thét, những bất mãn và oán khí tích tụ suốt tám năm qua, vào khoảnh khắc này bùng n/ổ hoàn toàn:
“Tám năm nay, tôi đối xử với cô thế nào, trong lòng cô không rõ sao?”
“Mỗi ngày tôi đều về nhà đúng giờ, trăm bề chiều chuộng cô, cô muốn ăn gì tôi lập tức đi nấu, cô muốn gì tôi lập tức m/ua cho, tôi đã dành tất cả sự dịu dàng cho cô.”
“Tôi cố gắng làm một người chồng tốt, chính là muốn bù đắp lỗi lầm tám năm trước, chính là muốn sống tốt với cô!”
“Còn cô thì sao? Cô chưa bao giờ tin tôi.”
“Cô ngày nào cũng nghi thần nghi q/uỷ, gặp á/c mộng lại tỉnh dậy khóc giữa đêm, lục lọi điện thoại của tôi, theo dõi hành tung của tôi, thậm chí đến việc tôi nói chuyện với đồng nghiệp nữ cô cũng nghi ngờ, tôi chịu đủ rồi!”
Anh ta từng bước áp sát tôi:
“Tôi biết tám năm trước tôi sai, tôi vẫn luôn sửa đổi, tôi tưởng rằng có con rồi, cô có thể buông bỏ quá khứ, chúng ta có thể bắt đầu lại.”
“Vậy mà cô? Cô trực tiếp bỏ đứa bé, cô căn bản chưa từng nghĩ đến việc cho tôi cơ hội, cũng chưa từng nghĩ đến việc cho đứa bé này cơ hội!”
“Thẩm Thanh Từ, sao lòng cô lại á/c đ/ộc như vậy?”
“Chỉ vì chuyện tám năm trước mà cô th/ù hằn tôi tám năm, dày vò tôi tám năm, giờ còn muốn h/ủy ho/ại cái nhà này, cô đã thỏa mãn chưa?”
Lời nói của anh ta như những con d/ao sắc nhọn, đ/âm mạnh vào tim tôi.
Nhưng tôi lại chẳng hề đ/au đớn chút nào, chỉ có một sự giải thoát chưa từng có.
Đây mới là Trần Nghiễn Châu thực sự.
Sự dịu dàng của anh ta là giả, sự sám hối của anh ta là giả, sự bù đắp của anh ta cũng là giả.
Trong lòng anh ta chưa bao giờ có sự hối lỗi thực sự, chỉ có sự không cam tâm và oán h/ận khi bị trói buộc.
Anh ta cảm thấy tám năm ngụy trang này là một sự dày vò, cảm thấy sự nghi ngờ của tôi là một sự tr/a t/ấn.
Nhưng lại chưa bao giờ nghĩ rằng, tám năm nay, tôi sống trong cái bóng của tám năm trước.
Đêm đêm gặp á/c mộng, lúc nào cũng tự lừa dối chính mình.
Tôi mới là người đ/au khổ nhất.
Tôi nhìn anh ta, gương mặt không chút biểu cảm:
“Trần Nghiễn Châu, thực ra anh chẳng mất gì cả.”
“Anh có Lâm Huyên, cô ta có thể làm vợ anh, trong bụng cô ta còn có con của anh.”
“Sự dịu dàng anh muốn, sự thấu hiểu anh muốn, cái gọi là gia đình mà anh muốn, cô ta đều có thể cho anh, anh còn bất mãn điều gì?”
7.
Câu nói này như một gáo nước lạnh, trong phút chốc dập tắt cơn gi/ận của Trần Nghiễn Châu.
Anh ta sững sờ, sự gi/ận dữ trong mắt dần tan biến, thay vào đó là sự hoảng lo/ạn và sợ hãi.
Anh ta đưa tay muốn ôm tôi, giọng điệu lập tức quay về vẻ cầu khẩn như trước.
“Vợ à, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi, anh không nên nổi nóng với em, anh không nên dây dưa không rõ ràng với Lâm Huyên, em tha thứ cho anh lần này, được không?”
Anh ta lại một lần nữa quỳ dưới chân tôi, nước mắt rơi trên quần tôi.
“Anh sẽ c/ắt đ/ứt với Lâm Huyên ngay lập tức, bây giờ anh sẽ đi nói với cô ta, bắt cô ta bỏ đứa bé, được không?”
“Giống như tám năm trước, chúng ta xóa bỏ mọi thứ, bắt đầu lại từ đầu.”
“Lần này, anh nhất định nói được làm được, anh sẽ không bao giờ liên lạc với cô ta nữa, anh sẽ giao hết tiền cho em, cả đời này anh chỉ đối xử tốt với mình em, chỉ một lòng với em thôi.”
“C/ầu x/in em, Thanh Từ, đừng rời bỏ anh, anh không thể sống thiếu em, anh thực sự không thể sống thiếu em...”
Vai anh ta không ngừng r/un r/ẩy, khóc như một đứa trẻ, miệng lặp đi lặp lại những lời xin lỗi và níu kéo.
Y hệt vẻ ngoài trước cửa khách sạn tám năm trước.
Khi đó, nhìn anh ta như vậy, tôi đã mềm lòng, đã xót xa.
Đã tin lời anh ta, tưởng rằng anh ta thực sự sẽ thay đổi, tưởng rằng chúng ta thực sự có thể bắt đầu lại.
Kết quả nhận lại là tám năm lừa dối và phản bội.
Bây giờ, anh ta vẫn muốn dùng lại chiêu cũ.
Cứ tưởng rằng chỉ cần bắt Lâm Huyên bỏ con là có thể xóa sạch mọi thứ, có thể quay lại quá khứ với tôi.
Nhưng mọi chuyện đã khác rồi.
Tôi của tám năm trước, yêu anh ta tận xươ/ng tủy, không nỡ từ bỏ mối tình bắt đầu từ năm mười tám tuổi này, không nỡ từ bỏ gia đình mới xây dựng này.
Vì vậy mới sẵn lòng tự lừa mình dối người, sẵn lòng cho anh ta một cơ hội.
Nhưng tôi của bây giờ, trái tim đã ch*t.
Vỏ bọc dịu dàng suốt tám năm qua đã sớm bị những lần lừa dối của anh ta mài thành tro bụi.
Những cơn á/c mộng giữa đêm khuya, những lần tự nghi ngờ bản thân đến kiệt quệ, những ngày tháng giả vờ hạnh phúc đó đã tiêu tán hết tình yêu và sức lực của tôi.
Tôi không bao giờ muốn bắt đầu lại với anh ta nữa.
Không bao giờ muốn canh giữ cái gia đình đầy rẫy dối trá và phản bội này nữa.
Không bao giờ muốn làm kẻ ngốc bị che mắt nữa.
Huống hồ, tôi biết rõ hơn ai hết, Lâm Huyên sẽ không đời nào chịu bỏ đứa bé.
Cô ta đã đợi tám năm, chịu đựng tám năm, cuối cùng cũng đợi được đứa bé này, cuối cùng cũng có cơ hội bước chân vào cửa, trở thành bà Trần danh chính ngôn thuận.