Ngày đầu tiên xuyên không vào cuốn tiểu thuyết về thiên kim thật giả, cô em thiên kim giả đã nhảy xuống hồ bơi rồi vu khống tôi muốn gi*t cô ta.
Sau khi được c/ứu lên, cô ta mở lời với vẻ đáng thương tội nghiệp.
“Chị, em biết chị không thích em, nhưng em chỉ muốn được ở bên cạnh bố mẹ, em sẽ không tranh giành với chị đâu…”
Tôi chẳng buồn chiều chuộng cô ta, liền đạp thêm một cú vào hồ bơi, ấn ch/ặt đầu cô ta xuống nước.
“Nhìn cho rõ đây, thế này mới gọi là gi*t người.”
Anh trai Trần Lăng Phong lao đến đẩy tôi ra.
“Hứa Nữu Nữu, cô quá đáng lắm rồi!”
Mẹ Tô Tuyết Mai xót xa ôm lấy cô em thiên kim giả đang thiếu oxy, nhìn tôi đầy chán gh/ét.
“Đúng là loại được nuôi dạy ở nơi thấp kém, trong xươ/ng tủy đã mang sẵn sự đ/ộc á/c!”
Bố Trần Chí Quốc gi/ận dữ, rút ngay điện thoại ra.
“Ngay trước mặt chúng ta mà đã dám ra tay, sau lưng không biết còn th/ủ đo/ạn gì nữa. Báo cảnh sát, cho nó vào đó ngồi vài ngày đi!”
Cô em thiên kim giả nhếch môi, ánh mắt đầy sự thỏa mãn khi âm mưu thành công.
Hệ thống phát ra tiếng rít chói tai.
【Ký chủ, cô đến đây không phải để biến tiểu thuyết ngược thành tiểu thuyết sảng văn sao, sao mới ngày đầu đã tự đưa mình vào đồn cảnh sát rồi?】
Tôi mỉm cười, tiện tay ném ra một đạo cụ hoán đổi linh h/ồn.
“Ai bảo người vào đó nhất định là tôi? Cô ta không phải thích chiếm tổ chim khách sao? Vậy thì cái thân phận thiên kim thật này cứ nhường cho cô ta làm đi!”
Trần Vãn Đường vẫn đang nằm trong lòng Tô Tuyết Mai, hốc mắt đỏ hoe, khóe miệng khẽ nhếch, đầy sự thỏa mãn khi âm mưu thành công.
Giây tiếp theo, góc nhìn của cô ta bắt đầu thay đổi.
Hệ thống kinh ngạc.
【Ký chủ, cô vậy mà lại có đạo cụ hoán đổi linh h/ồn, đây là phần thưởng chỉ dành cho người đứng đầu tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ xuyên không trong năm thôi đấy, ngay cả tôi còn không có…】
“Biết là cậu ngưỡng m/ộ rồi, nhưng đừng ngưỡng m/ộ vội, vì kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi.”
Sau khi nhận ra mình đã biến thành tôi, Trần Vãn Đường chỉ vào tôi, phát ra tiếng rít chói tai.
“Cô… cô đã làm cái gì vậy?!”
Tôi rúc vào lòng Tô Tuyết Mai, bắt chước giọng điệu quen thuộc của cô ta.
“Chị, chị đang nói gì vậy?”
Trần Vãn Đường tức đến run người, muốn lao tới.
“Đồ khốn nạn! Tao phải gi*t mày!”
Vừa đi được hai bước đã bị Trần Lăng Phong chặn lại.
“Hứa Nữu Nữu! Cô đủ rồi đấy!”
Cô ta liều mạng giãy giụa.
“Buông tôi ra, tôi mới là Trần Vãn Đường! Cô ta là đồ giả! Cô ta…”
Lời còn chưa dứt đã bị Trần Chí Quốc giáng cho một cái t/át.
“Mở miệng là văng tục, nói năng xằng bậy, nhà họ Trần chúng ta sao có thể có loại người như cô?!”
Trần Vãn Đường ôm mặt, nhìn người bố luôn cưng chiều mình, giọng đầy nghẹn ngào.
“Bố, con thực sự không phải Hứa Nữu Nữu, con là Vãn Đường mà, con mới là đứa con gái lớn lên bên cạnh bố mẹ mà!”
“Không biết Hứa Nữu Nữu vừa dùng yêu thuật gì, đột nhiên con biến thành nó, nó biến thành con!”
Vừa nói, cô ta vừa nhìn những người khác.
“Mọi người tin con đi, con thực sự là Vãn Đường!”
“Mọi người quên rồi sao? Năm con năm tuổi bị b/ệnh, mẹ đã thức trông con hai ngày một đêm.”
“Năm con mười tuổi bị g/ãy tay, anh trai ngày nào cũng cõng con đi học.”
“Năm con mười lăm tuổi bị bạn học b/ắt n/ạt, bố đã xông đến trường đòi công bằng cho con…”
Mỗi khi cô ta kể một chuyện, biểu cảm của bố mẹ và anh trai lại thay đổi.
Cuối cùng, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía tôi.
Bàn tay đang ôm lấy tôi của Tô Tuyết Mai từ từ buông xuống, bố và anh trai nhíu mày, trong mắt đầy vẻ nghi ngờ.
Hệ thống cũng hoảng lo/ạn.
【Xong rồi ký chủ, họ dường như tin lời cô ta rồi, cô không phải biết cốt truyện gốc sao, hay là cô cũng nói gì đó để tự chứng minh đi?】
Tự chứng minh?
Việc gì phải phiền phức thế.
Tôi chớp chớp mắt, tỏ vẻ khó hiểu.
“Chị, chị đang nói gì vậy?”
“Những chuyện chị kể, chẳng phải là lúc nãy em vừa kể cho chị nghe về tuổi thơ của em sao? Là chị nói muốn tìm hiểu về em và bố mẹ, anh trai, nên em mới kể từng li từng tí, sao bây giờ chị lại…”
Trần Vãn Đường rõ ràng không ngờ tôi sẽ nói như vậy, cô ta sững sờ.
Tôi cong khóe miệng, tiếp tục nói với vẻ tủi thân.
“Chị, em biết chị cảm thấy em chiếm mất vị trí của chị, cư/ớp mất bố mẹ của chị, nhưng chị cũng đâu cần phải nói ra những lời vô lý như vậy để vu oan cho em?”
“Em từ nhỏ lớn lên bên cạnh bố mẹ, được giáo dục theo giá trị quan xã hội chủ nghĩa, làm sao có thể tiếp xúc với loại yêu thuật mà chị nói?”
“Mẹ là giáo sư, công ty bố đang chuẩn bị hợp tác với chính phủ, anh trai muốn đi theo nghiệp quân đội. Bây giờ chị vu khống em cũng không sao, nhưng nếu những lời này truyền ra ngoài thì chính là h/ủy ho/ại cả nhà họ Trần đấy…”
Thấy sắc mặt mọi người thay đổi, Trần Vãn Đường muốn tranh cãi.
“Không phải, không phải như vậy, mọi người đừng nghe…”
Sắc mặt Tô Tuyết Mai hoàn toàn trầm xuống.
“Đủ rồi! Vãn Đường từ nhỏ thế nào, chúng tôi còn không biết sao?”
“Còn cô, vừa mới về ngày đầu tiên đã muốn lấy mạng Vãn Đường, sợ bị ph/ạt nên lại bịa ra chuyện q/uỷ quái này để lừa người, đúng là không thể lý giải nổi!”