“Đã rõ, thưa cô Thẩm, mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch.”
Cất điện thoại, tôi ôm lấy đứa con trai đang ngủ say, bước vào màn mưa. Quay trở về nơi mà tôi từng ngỡ là bến đỗ bình yên, nhưng giờ đây đã biến thành chốn tu la địa ngục.
Một giờ sáng, tôi cùng con về đến nhà. Đèn phòng khách vẫn sáng, không khí nồng nặc mùi nước hoa lạ, ngọt lợ đến mức buồn nôn. Hứa Vi đang mặc áo choàng ngủ bằng lụa của tôi, ngồi trên ghế sofa, thân mật dựa vào vai Chu Cẩn xem tivi. Thấy tôi bước vào, cô ta như con nai vàng ngơ ngác, lập tức bật dậy khỏi vòng tay Chu Cẩn, trên mặt lộ rõ vẻ hoảng lo/ạn và tủi thân đúng mực.
“Chị, chị về rồi... Xin lỗi chị, em không cố ý mặc đồ ngủ của chị đâu, là... là anh Cẩn thấy con ngủ rồi, sợ em bị lạnh nên mới bảo em...”
Cô ta nói được một nửa thì hốc mắt đã đỏ hoe, nhìn tôi đầy e dè, như thể tôi mới là kẻ á/c nhân chia c/ắt đôi uyên ương khốn khổ này. Chu Cẩn quả nhiên đ/au lòng, anh ta nhíu mày nhìn tôi, giọng điệu mang theo sự trách móc: “Du Nhiên, Vi Vi đã rất tủi thân rồi, em không thể rộng lượng hơn chút sao? Chỉ là một chiếc áo ngủ thôi mà.”
“Chúng ta đã để mẹ con cô ấy phải chịu uất ức suốt bao nhiêu năm nay rồi, để họ ngủ ở phòng ngủ chính thì có sao đâu?”
Tôi không nhìn họ, chỉ lặng lẽ ôm con, ánh mắt dán ch/ặt vào căn phòng ngủ đã bị họ chiếm giữ. Chiếc giường của tôi, cái gối của tôi, bộ chăn ga tôi tự tay chọn lựa. Giờ đây, tất cả đều đã vương mùi vị của người đàn bà khác.
Hứa Vi thấy tôi không nói gì, tưởng rằng kế hoạch của mình đã thành công, đáy mắt thoáng qua vẻ đắc ý. Cô ta muốn tôi làm ầm ĩ, tôi càng làm dữ, Chu Cẩn sẽ càng thấy tôi vô lý, và sẽ càng thương xót cô ta hơn. Nhưng cô ta đã thất vọng. Tôi chỉ thản nhiên “ừ” một tiếng, ôm con đi thẳng vào phòng trẻ.
“Chúc ngủ ngon.”
Chiến trường của tôi không phải là hôm nay.
Phía sau, Hứa Vi thốt lên một tiếng “Ơ?” đầy ngạc nhiên. Tôi nghĩ, biểu cảm của cô ta lúc này chắc chắn rất đặc sắc. Còn Chu Cẩn nhìn theo bóng lưng đơn đ/ộc của mẹ con tôi, trong ánh mắt lộ rõ vẻ áy náy mà tôi đang cần trong kế hoạch. Tốt lắm, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi.
Tôi thay quần áo khô ráo cho con, đắp chăn cẩn thận, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán thằng bé. Nhìn gương mặt bình yên khi ngủ của con, ngọn lửa trả th/ù trong lòng tôi càng ch/áy dữ dội. Chu Cẩn, anh đã h/ủy ho/ại mọi tưởng tượng của tôi về tình yêu, bây giờ, tôi sẽ đích thân h/ủy ho/ại tất cả những gì anh tự hào nhất.
Cửa phòng bị gõ nhẹ. Tôi mở cửa, Chu Cẩn đứng đó với một ly sữa nóng. “Con ngủ rồi à?” anh ta khẽ hỏi, ánh mắt lướt qua tôi, nhìn về phía đứa trẻ trên giường. “Ừ.” Tôi gật đầu, né người sang một bên để anh ta có thể nhìn thấy rõ chiếc áo khoác của con đang vắt trên ghế, ướt sũng vì nước mưa. “Đêm nay... bị dầm mưa ngoài đường, thằng bé có vẻ hơi khó chịu, cứ rên hừ hừ rồi mới ngủ thiếp đi.”
Giọng tôi khàn đặc, vành mắt đỏ hoe, thể hiện vừa vặn nỗi đ/au lòng và sự bất lực của một người mẹ. Ánh mắt Chu Cẩn lập tức tràn đầy sự tự trách và hối h/ận. “Đều tại anh, tại anh không chu đáo.” Anh ta đưa ly sữa cho tôi: “Em uống đi cho ấm người, đừng để bị ốm theo.”
“Ngày mai, sáng mai chúng ta sẽ ra cục quản lý nhà đất, sang tên căn nhà cho con, em yên tâm.” Anh ta hứa với tôi, như thể đang bù đắp cho lỗi lầm của mình.
Tôi nhận lấy ly sữa, nhiệt độ nóng hổi truyền từ lòng bàn tay, nhưng không thể làm ấm trái tim tôi. Tôi cụp mắt xuống, nước mắt chực trào, rơi lã chã xuống mu bàn tay. “Được.” Tôi khẽ đáp: “Anh sang đó với họ đi, em không sao đâu.”
Tôi càng hiểu chuyện, sự áy náy trong mắt Chu Cẩn càng đậm sâu. Anh ta rời đi mà cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn, bóng lưng đầy vẻ thương xót dành cho tôi. Tôi đóng cửa lại, nỗi buồn trên mặt lập tức tan biến, chỉ còn lại sự c/ăm h/ận lạnh lẽo. Tôi đổ nguyên ly sữa vào bồn cầu, rồi lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho luật sư: “Bước một, mồi đã thả.”
Năm giờ sáng, trời vẫn chưa sáng hẳn. Tôi lặng lẽ dậy, lắp những chiếc camera siêu nhỏ vừa m/ua mấy hôm trước vào những góc khuất nhất trong phòng khách, phòng ăn và phòng ngủ chính. Tôi muốn những con mắt này ghi lại mọi màn kịch kinh t/ởm mà Chu Cẩn và Hứa Vi diễn trong nhà tôi.
Làm xong tất cả, tôi đi vào bếp. Mở tủ lạnh, ở ngăn đông, một túi bánh bao đông lạnh nằm trơ trọi trong góc. Tôi lấy ra xem hạn sử dụng, đã quá hạn một năm ba tháng. Tôi không nghĩ ngợi gì, theo bản năng ném cả bao bì vào thùng rác. Nhưng ngay sau đó, như nhớ ra điều gì, tôi cúi người nhặt túi bánh bao lên. Bóc ra, bày lên đĩa, rồi cho vào lò vi sóng.