Nhưng tiệm mì có tận bốn tầng, chật kín khách từ khắp nơi đổ về, trong ngoài cả trăm người, làm sao nghe rõ được đây?
Tôi nghiến răng, quay người mò đến vòi c/ứu hỏa ở góc tường.
đ/ấm mạnh làm vỡ lớp kính.
Tiếng chuông báo động vang lên inh ỏi.
Tôi gào thét báo ch/áy, cả tiệm mì lập tức hỗn lo/ạn, khách khứa xô đẩy nhau chạy ra cửa, nhân viên ngăn cũng không nổi.
Tôi tranh thủ lách ngược dòng người chạy về phía nhà bếp.
Hành lang yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy cả nhịp tim của chính mình.
Tôi hiểu quá rõ, nói gì mà nghe thấy tiếng lòng của người sắp ch*t.
Chẳng có cảnh sát nào tin tôi cả.
Bây giờ, chỉ có thể c/ứu cô ấy trước!
Hương th!t kho quyến rũ nồng nặc trong từng nhịp thở, ngày thường tôi thấy nó vô cùng hấp dẫn, nhưng lúc này tôi lại cảm thấy kinh hãi.
Đột nhiên, bên tai vang lên một giọng nói yếu ớt.
“Rẽ trái, căn bếp lớn nhất đó.”
Nhưng cánh cửa bếp trước mắt lại được khóa bằng khóa mật mã ba lớp!
May thay, tiếng lòng lại lên tiếng:
“Mật mã... mật mã là...”
Tôi đang cố gắng lắng nghe thì sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói.
“Cần giúp gì không?”
Tiếng lòng đột ngột im bặt.
Ngón tay tôi cứng đờ giữa không trung, quay đầu lại, Vương Cường đang đứng ở cuối hành lang.
Ánh đèn đỏ của báo động chớp tắt trên mặt anh ta, khóe miệng anh ta nhếch lên.
Nhưng đôi mắt thì không cười.
“Tưởng Nhu, bên ngoài ch/áy rồi, sao em còn đi về phía này?”
“Chẳng lẽ, là muốn tìm thứ gì sao?”
Tôi theo phản xạ lùi lại, cổ họng nghẹn cứng không thở nổi.
Đúng lúc này, bên tai vang lên giọng nữ yếu ớt.
“Hắn đang thăm dò cậu.”
“Đừng để hắn nhìn ra.”
“...Lối thoát hiểm.”
Lối thoát hiểm? Tôi lập tức phản ứng lại.
Tôi điều hòa nhịp thở, giả vờ như rất sợ hãi: “Anh Cường, nhà bếp phía sau nhà anh có cửa thoát hiểm khẩn cấp phải không?”
Đuôi mắt anh ta khẽ gi/ật.
“Lúc chuông báo ch/áy vang lên, em thấy cửa trước bị chặn cứng, nên nhớ ra An Đóa từng nhắc với em là nhà bếp phía sau mới mở một lối thoát hiểm, có thể thông thẳng ra ngoài.”
Vương Cường nhìn theo ánh mắt tôi về phía đèn chỉ dẫn.
Rồi anh ta cười.
Trở lại vẻ chất phác, đáng tin cậy như thường ngày.
“Đúng rồi, là lúc sửa chữa mới làm thêm, xem trí nhớ của anh này, An Đóa đúng là cái gì cũng nói với em, thật sự coi em là người nhà mà.”
Vương Cường khăng khăng đòi đưa tôi về nhà.
Trên đường đi, anh ta còn cố tình bật loa ngoài gửi cho An Đóa mấy tin nhắn thoại:
“Đóa Đóa, khi nào em về? Hai ngày nay Tưởng Nhu tìm em sắp phát đi/ên rồi đây này.”
“Nếu em không về nữa, chắc cô ấy lại tưởng là anh làm gì em rồi đấy.”
Giọng anh ta nhẹ tênh, bàn tay tôi nắm ch/ặt đến mức đầy mồ hôi, chỉ đành gượng cười:
“Anh nói gì vậy, anh Cường còn lo lắng hơn cả em ấy chứ, đợi An Đóa về, em nhất định phải phê bình cô ấy một trận.”
Vừa lên đến lầu, tôi lập tức vén một góc rèm cửa để quan sát.
Xe anh ta vẫn còn đó.
Nhưng người đâu rồi?
Lúc này, đèn cảm ứng ngoài cửa bỗng nhiên sáng lên.
Nhưng bên ngoài không có tiếng bước chân, cũng chẳng có ai đi qua cả.
Đợi đèn tắt, tôi bật thiết bị giám sát tầm nhìn ban đêm mới lắp, xoay góc nhìn cho đến khi ống kính hướng về một phía.
Tôi nghẹn ứ ở cổ họng.
Trong lối thoát hiểm, có người.
Đang lén lút lục lọi thùng rác sinh hoạt của tôi.
Tôi đứng trong bóng tối, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Sau vài nhịp thở, tôi lặng lẽ lùi lại hai bước, Vương Cường giám sát tôi, là vì phát hiện ra vụ báo động là do tôi làm?
Không, không đúng.
Anh ta lục thùng rác của tôi là để x/ác nhận xem nhà tôi có giấu người hay không!
Đầu óc tôi xoay chuyển liên tục, trước hết, Vương Cường chắc chắn đã ra tay với An Đóa, nhưng không biết vì lý do gì mà chưa hoàn toàn đạt được mục đích.
Nếu không, tại sao anh ta phải theo dõi tôi?
Anh ta đến, chính là minh chứng cho việc Đóa Đóa hiện vẫn an toàn.
Cô ấy bị thương, và anh ta đang tìm cô ấy.
Còn tôi, phải nhanh hơn anh ta.
Tôi lập tức đến đồn cảnh sát báo án.
Nghe xong phân tích của tôi, cảnh sát ban đầu bật cười: “Mất tích? Chẳng phải người nhà của An Đóa đã rút đơn rồi sao?”
“Cô ấy bị hại, rất có thể là do người nhà làm!”
Cảnh sát kiên nhẫn giải thích: “Nhưng tài khoản mạng xã hội của cô ấy chẳng phải vẫn cập nhật sao, chẳng phải vẫn trả lời tin nhắn của cô sao? Tôi nói này, có phải các cô xem phim nhiều quá rồi không, động tí là nghĩ đến chuyện gi*t người?”
Trong lúc giằng co, có người gọi tôi lại:
“Lại là cô à, tiểu thám tử, lần này lại gặp vụ án gì nữa đây?”
Tôi nhận ra người đó, là đội trưởng Chu.
Mười mấy năm trước, thím hai hạ đ/ộc bà ngoại.
Tôi mang chai th/uốc đ/ộc đó đi báo cảnh sát, ai cũng coi tôi là trò đùa.
Đội trưởng Chu khi đó vẫn là một cảnh sát mới vào nghề, nghiêm túc ghi lời khai cho tôi: “Nhóc con, cháu còn biết dùng khăn giấy bọc lại cơ à? Làm sao cháu biết được?”
Lòng tôi hoảng lo/ạn.
Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng lòng của người sắp ch*t.
Tôi không dám nói thật, ấp úng nói: