Xuân muộn

Chương 2

03/08/2026 03:16

"Con gả qua đó, chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, nhà họ Tạ có bạc, cũng có thể giúp ích cho con đường làm quan của phụ thân."

"Con c/ầu x/in người, người hãy giúp con khuyên nhủ cha, con thật sự không muốn gả cho Cố Cảnh Uyên. Nếu nhất định phải có một người gả vào Hầu phủ, vậy thì để Thẩm Thanh Đồng gả qua đó đi, dù sao bọn họ cũng là lưỡng tình tương duyệt."

Mẹ nhìn vẻ mặt kiên định của ta, thở dài một tiếng, không khuyên nhủ thêm nữa.

Bà lập tức sai người đến kho hàng kiểm kê lại những tín vật đã trao đổi với nhà họ Cố năm xưa.

"Chuyện này con không cần bận tâm nữa, ta sẽ giải quyết việc từ hôn trước rồi mới nói với cha con sau."

Ta lau đi nước mắt trên mặt, khóe môi cong lên.

Đêm đến, Cố Cảnh Uyên tới.

Hắn đợi ta ở hoa sảnh ngoại viện, vẻ mặt không nhìn ra hỉ nộ.

Thấy ta bước vào, hắn lấy từ trong tay áo ra hai bình sứ nhỏ, đẩy lên mặt bàn.

"Kim sang dược mang về từ biên quan, ta đặc biệt mang cho nàng, nàng làm nữ công thường hay sơ ý làm bị thương tay."

"Bình còn lại cho Thanh Đồng, hôm nay nó cưỡi ngựa bị trầy xước tay rồi."

Cố Cảnh Uyên thần sắc thản nhiên, như thể thật sự là đặc biệt tới đưa th/uốc cho ta.

Ta không có hứng thú trò chuyện cùng hắn, đẩy bình sứ về phía tay hắn.

"Hầu gia tự giữ lấy đi, gần đây ta không đụng đến kim chỉ, không dùng tới."

Cố Cảnh Uyên nhíu ch/ặt mày, đột ngột đứng dậy.

"Thẩm Thanh Ninh, nàng rốt cuộc đang làm lo/ạn cái gì? Hôm nay trên khán đài đã lạnh nhạt, giờ lại còn bày đặt làm cao."

"Thanh Đồng từ nhỏ sống nơi thôn dã chịu khổ, không hiểu quy củ, ta quan tâm nó nhiều hơn một chút cũng là để giữ thể diện cho Thẩm phủ các người. Nàng thân là đích tỷ, lẽ nào muốn tranh giành tình cảm với chính muội muội của mình sao?"

Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ tranh luận cùng hắn, hỏi hắn rốt cuộc là vì thể diện của Thẩm phủ, hay vì tư tâm của chính hắn.

Nhưng giờ đây, ta chỉ nhìn hắn.

"Hầu gia dạy đúng lắm, là ta khí lượng hẹp hòi, không hiểu chuyện. Trời đã tối, mời Hầu gia trở về cho."

Cố Cảnh Uyên sững sờ.

Hắn đã chuẩn bị sẵn một bụng những lời quở trách, lại bị ta chặn ngược trở lại bằng thái độ hờ hững.

"Nàng lại đang làm trò gì nữa đây?"

"Thanh Đồng là muội muội của nàng, nàng cứ hết lần này đến lần khác so đo với nó, quả thật là không có độ lượng."

Nói xong, Cố Cảnh Uyên hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Ta nhìn bóng lưng hắn biến mất trong màn đêm, xoay người trở về phòng trong, tiếp tục kiểm kê những lễ vật đính hôn cần trả lại.

Kiểm kê xong xuôi, ta đưa đồ cho mẹ, nhờ bà giúp ta từ hôn.

Mẹ gật đầu.

"Ngày mai là tiệc thưởng hoa, các con cứ đi chơi đi, ta sẽ tìm lão thái quân, nói rõ chuyện này."

Ngày hôm sau, Trưởng công chúa tổ chức tiệc thưởng hoa mùa xuân.

Theo quy củ, ta và Cố Cảnh Uyên đã có hôn ước, lẽ ra nên cùng nhau nhập tiệc.

Xe ngựa đến trước cổng phủ công chúa, ta vừa xuống xe đã thấy xe ngựa của Cố Cảnh Uyên đỗ ở bên cạnh, rèm xe vén lên, người bước xuống lại là Thẩm Thanh Đồng.

Nàng vừa nhìn thấy ta, liền sợ hãi trốn sau lưng Cố Cảnh Uyên.

Cố Cảnh Uyên chạm phải ánh mắt ta, trong mắt thoáng qua tia bực bội.

Nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích.

"Thanh Đồng chưa từng thấy đại trường diện thế này, ta dẫn nó theo, tránh để nó không hiểu quy củ mà đắc tội quý nhân, đến lúc đó lại cần nàng tới dọn dẹp bãi chiến trường."

Ta gật đầu, chỉ mong hắn đừng đến tìm ta.

"Hầu gia suy nghĩ chu toàn."

Trong yến tiệc, các quý nữ ngồi phân chia hai bên thủy tạ, ở giữa bày sẵn sân chơi đầu hồ và b/ắn cung.

Ta ngồi giữa tiệc lặng lẽ thưởng trà, Thẩm Thanh Đồng lại không kìm được, xuống sân liên tiếp trúng mười mũi.

Xung quanh truyền đến vài tiếng tán thưởng không mặn không nhạt, nhiều hơn cả là ánh mắt che miệng xem kịch của các quý nữ thế gia.

Cố Cảnh Uyên ngồi ở bàn tiệc nam đối diện, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Thẩm Thanh Đồng, đáy mắt là sự tán thưởng không hề che đậy.

Con gái Thượng thư ngồi cạnh ta huých tay ta, hạ thấp giọng.

"Thẩm đại tiểu thư, vị hôn phu của nàng, h/ồn vía đều bị thứ muội nhà nàng câu mất rồi, vậy mà nàng vẫn ngồi yên được."

Ta nâng tách trà nóng, nhấp một ngụm: "Đã muội muội thích thể hiện, ta là tỷ tỷ, đương nhiên phải tác thành."

Ngay lúc đó, trên sân truyền đến một tiếng giòn tan.

Thẩm Thanh Đồng trong lúc cố gắng giương một cây cung cứng, dùng lực quá mạnh, vô tình va vào giá binh khí bên cạnh.

Giá đổ xuống, đ/ập trúng ngang lưng nàng ta.

Nàng ta kêu lên một tiếng, Cố Cảnh Uyên lao tới nhanh như chớp, ôm trọn nàng vào lòng.

Trong lúc hỗn lo/ạn, chỉ nghe một tiếng "rắc".

Một miếng ngọc bội dương chi bạch ngọc treo bên hông Cố Cảnh Uyên rơi xuống đất, vỡ thành hai mảnh.

Miếng ngọc đó là ba năm trước khi Cố Cảnh Uyên xuất chinh, ta đã quỳ lạy từng bước một trên bậc thang chùa Tương Quốc đến rướm m/áu, c/ầu x/in bình an cho hắn.

Cố Cảnh Uyên có được miếng ngọc này, đã khoe khoang khắp cả kinh thành.

Còn nói mình có một vị hôn thê tốt, sau này nhất định sẽ cầm sắt hòa minh.

Thẩm Thanh Đồng nhìn thấy ngọc vỡ, sắc mặt trắng bệch, hoảng lo/ạn níu lấy tay áo Cố Cảnh Uyên.

"Cảnh Uyên ca ca, xin lỗi, ta không cố ý, vừa nãy ta đứng không vững..."

Cố Cảnh Uyên vỗ vỗ vai nàng, an ủi: "Không sao, nàng không bị thương là tốt rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
5 Độ Vong Xuyên Chương 8
6 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày sinh bắt gian, ta vứt bỏ tra nam đoạn tuyệt tình xưa

Chương 8
Thiếp cùng Lục Cảnh Diễm thành thân đã ba năm, chàng ở bên ngoài vẫn luôn là một trượng phu tốt của thế gia, sủng thê vô độ, mỗi dịp sinh thần đều ở bên cạnh thiếp, mọi sự đều lấy thiếp làm đầu. Thiếp dốc lòng dốc dạ đối đãi, vì chàng thức đêm canh chừng khi chàng bệnh, học làm nữ công, trong lòng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng, vào đêm sinh thần thứ hai mươi ba của thiếp, thiếp lại phát hiện ra bí mật mà chàng đã giấu suốt ba năm qua. Trong một chốn thanh lâu nơi ngõ hẻm, chàng đang ôm ấp một nữ tử khác, dưới gối đã có một đôi nhi nữ đang bi bô tập nói. Càng nực cười hơn là, ba năm nay thiếp không thể mang thai, hóa ra là do chuỗi san hô định tình mà chàng tặng thiếp, ngày ngày đều tẩm xạ hương, cố ý đoạn tuyệt con cái của thiếp. Tấm chân tình đã bị vứt cho chó ăn, đoạn hôn nhân tồi tàn này, thiếp sẽ tự tay cắt đứt, kẻ bạc tình cùng ác phụ, đều phải trả giá cho những nỗi đau mà thiếp đã chịu đựng.
Cổ trang
12
Xuân muộn Chương 8