【Thưa quý khách, tôi thấy đây là đơn hàng thứ hai của quý khách, nên đặc biệt nhắc nhở rằng một chủ nhân không thể cùng lúc sở hữu hai người sói đâu ạ, chúng sẽ gh/en t/uông và thậm chí là đá/nh nhau đấy.】
Tôi ủ rũ trả lời: 【Tôi biết, nhưng người sói lần trước đã bị tôi thả đi rồi.】
【Vậy quý khách muốn hoàn tiền cho lần m/ua đầu tiên sao? Thưa quý khách, người sói bản thân không có vấn đề sức khỏe nên chúng tôi không hỗ trợ hoàn tiền đâu ạ, dù sao cậu ấy cũng là vì quý khách mà rời đi mà.】
【Ừm, biết rồi, nên tôi không định hoàn tiền, tôi chỉ muốn m/ua một con mới thôi.】
Chăm sóc khách hàng đáp: 【Vâng, quý khách đừng buồn nữa, tôi sẽ sắp xếp người sói mới đến bên quý khách sớm nhất có thể ạ.】
【Được.】
Nhân viên này miệng thì nói nhanh nhất có thể, kết quả tôi phải chờ đợi ròng rã nửa tháng trời.
Trong thời gian đó có đi giục giao hàng, nhân viên cũng chẳng thèm ngó ngàng đến tôi.
?
Không trả nhiều tiền như lần m/ua Lục Dã nên bị đối xử lạnh nhạt thế sao?
Thật là! đá/nh giá một sao!
May mắn là nửa tháng sau, cửa nhà tôi cuối cùng cũng bị gõ.
Hôm đó, ngoài cửa truyền đến một giọng nói trầm thấp.
Có chút quen thuộc.
"Người sói quý khách đặt đã đến nơi, vui lòng ký nhận."
Tôi vội vàng lê dép ra mở cửa.
"Đến đây, đến đây."
Nhưng vừa mở cửa ra, tôi lập tức đứng hình.
"Lục... Lục Dã?"
Chỉ thấy Lục Dã đứng ngoài cửa.
Anh ta mặc một bộ vest đứng đắn trông có vẻ rất đắt tiền, khuôn mặt vẫn đẹp trai như trước.
Nhưng lại thêm vài phần sắc bén và áp lực của một kẻ ở tầng lớp thượng lưu mà tôi thấy xa lạ.
Lúc này, anh ta đang nhìn chằm chằm vào tôi như một con m/a nam âm u.
"Ôn Dư, cậu dám bỏ rơi tôi ư?"
Ch*t rồi.
Bị bắt tại trận.
Tôi vội vàng muốn đóng cửa giả vờ như đang mộng du, nhưng Lục Dã đã trực tiếp bước chân vào.
Anh ta không tốn bao nhiêu sức lực đã áp tôi vào tường.
"Chạy cái gì?"
"Bỏ rơi tôi thì thôi, còn muốn m/ua người sói khác?"
"Ôn Dư, lúc tôi rời đi, lẽ ra nên dùng xích chó xích cái người chủ tâm đen như cậu lại rồi mang đi mới đúng."
Anh ta đe dọa lạnh lùng, một tay còn bóp cổ tôi.
Như thể đang đo xem cần sợi xích dài bao nhiêu để xích tôi lại.
Chỉ là...
Gừ gừ...
Trong lời đe dọa hung dữ của người sói lại xen lẫn tiếng gừ gừ khó nhịn.
Kéo dài và quen thuộc.
!
Tôi đang nhăn mặt định quỳ xuống c/ầu x/in tha thứ bỗng nhìn anh ta đầy khó tin.
Anh ta phát ra tiếng động, chứng tỏ anh ta đói.
Cũng chứng tỏ anh ta muốn hôn tôi, ôm tôi, thậm chí làm chuyện khác.
Vậy nên, anh ta không hề muốn trả th/ù tôi.
Tôi lập tức không sợ nữa, cố nhịn cười nói:
"Này, hay là anh hôn tôi xong rồi hãy m/ắng tiếp?"
"..."
Bị nhìn thấu tâm can, sắc mặt Lục Dã rất khó coi, cái kiểu khó coi đầy ngượng ngùng, anh ta hắng giọng.
"Ai thèm hôn cậu?"
"Nhưng anh đang gừ gừ, tôi với tư cách là chủ nhân của anh, phải thỏa mãn anh chứ."
"Thế mà cậu còn bỏ rơi tôi?"
Lục Dã không vui, nhưng tay bóp cổ tôi đã nới lỏng.
Tôi vội vàng giơ tay chủ động ôm lấy cổ anh ta, cười đùa dỗ dành người sói của mình.
"Không có bỏ rơi anh, tôi chỉ là nghe được thân phận thật của anh thôi."
"Chủ yếu là sợ sau khi anh khôi phục trí nhớ, sẽ không vui vì bị tôi nuôi dưỡng rồi quay lại trả th/ù tôi, nên tôi mới chạy trốn đấy."
Lục Dã nghe xong cũng giải thích: "Không có ý định trả th/ù cậu."
"Tôi chậm trễ quay lại chỉ vì có quá nhiều việc phải xử lý, vừa xử lý xong là tôi đi tìm cậu ngay, kết quả là cậu chuyển nhà."
"Phái người điều tra mới biết cậu lại đặt m/ua một người sói trên mạng, còn là người sói giống đực nữa."
"Chủ nhân, nói là chỉ nuôi mình tôi thôi mà?"
Giọng anh ta lạnh nhạt nhưng đầy vẻ tủi thân.
Đôi mi rủ xuống, đến cả đuôi mắt cũng đẹp đến nao lòng, dáng vẻ "thấy mà thương" của anh ta khiến tôi hoàn toàn gục ngã.
"Tôi m/ua cậu ta về để làm việc nhà thôi, thật sự chỉ làm việc nhà thôi."
"Đó là việc của tôi, n/ão của bọn chúng có thể học tám hệ ẩm thực trong hai ngày không? Có quét sạch nhà không? Có làm ấm giường tốt không?"
Tôi do dự: "Những cái khác thì được, nhưng thân phận hiện tại của anh còn phù hợp để giặt quần l/ót cho tôi không?"
Lục Dã cười lạnh.
"Sao lại không phù hợp? Tôi thấy rất phù hợp."
"Người sói khác có giặt sạch, giặt thơm bằng tôi không?"
"..."
Đúng là phiên bản thực tế của tổng tài bá đạo lạnh lùng đi giặt quần l/ót.
Tôi buồn cười không thôi.
"Được được được, chỉ để anh giặt, hôn cái đã, tôi nhớ anh quá."
Lục Dã lúc này mới hài lòng cúi đầu.
"Chủ nhân, tôi cũng nhớ cậu lắm."
Nhưng ngay giây phút anh ta sắp hôn lên môi tôi, tôi bỗng nhớ ra một chuyện.
Chuyện lớn.
Tôi vội vàng tránh nụ hôn của anh ta.
"Đợi đã, tôi đi tìm chăm sóc khách hàng hoàn tiền đã, không thì người sói thứ hai không nhận được thì thôi, tiền của tôi cũng mất trắng."
"Đúng rồi, không biết người sói đó giờ có an toàn không, đừng để giống anh, vô tình bị kẻ x/ấu bắt đi."