Cái từ "trước đây" này chính là chỉ ngày chơi nhiệm vụ ẩn trong tiệc sinh nhật của Vương Đại Tráng.
Ta giải thích:
"Hôm đó ta chỉ muốn hoàn thành trò chơi thôi."
"Ừm, ta tin."
Miệng nói tin, nhưng ánh mắt vẫn nóng bỏng như cũ.
Ta nghi ngờ rằng nếu bây giờ ta t/át hắn một cái, hắn cũng sẽ thè lưỡi ra li/ếm.
......
Thật sự thành chó li/ếm rồi.
Đang ngồi đó cố gắng giả vờ bình tĩnh thì cửa phòng bao bị đẩy ra.
Một mỹ nhân bước vào, ngựk nở mông cong, vô cùng gợi cảm.
Cô ta cười làm nũng:
"Mọi người ơi, mình ở phòng bao bên cạnh, chơi đại mạo hiểm thua rồi, chỉ cần tới phòng bao các bạn xin WeChat của một anh đẹp trai là được."
"Làm ơn đi, mình không muốn quay về chịu ph/ạt, các bạn giúp mình với."
Có công tử bột lên tiếng.
"Được thôi, cô nhìn trúng ai thì xin người đó."
"Cảm ơn nhé."
Mỹ nhân cảm ơn, ánh mắt nhanh chóng khóa ch/ặt vào người có khí chất xuất chúng nhất là Thẩm Quan Lan.
Sau đó nở nụ cười rạng rỡ, uốn éo cái eo đi tới trước mặt hắn.
Cúi người, chìa mã QR ra.
Khe ngựk sâu hun hút kia khiến ta có chút ngượng ngùng, lịch sự rũ mắt không nhìn nhiều.
"Anh đẹp trai, thêm WeChat của anh được không?"
Thẩm Quan Lan đang cúi đầu uống rư/ợu không đáp.
Mỹ nhân cũng không bỏ cuộc, tiếp tục nói: "Anh đẹp trai, giúp một tay đi mà, sau này chúng ta có thể tiếp tục trò chuyện."
Nói rồi còn dùng điện thoại khẽ chạm vào ly rư/ợu của Thẩm Quan Lan.
Ý tứ khiêu khích rõ mồn một, thân hình suýt chút nữa vặn thành một sợi dây thừng.
Lần này, Thẩm Quan Lan có phản ứng.
Hắn đặt ly rư/ợu xuống, vẻ thiếu kiên nhẫn nhướng mắt lên.
"Trên người ngứa thì đi tắm đi."
Nói xong, hắn quay đầu nhìn ta.
Giọng nói vừa tỉnh táo lạnh lùng lúc nãy bỗng trở nên dính dấp say lòng, khàn khàn nghe rất hay.
"Ôn Gia, ta say rồi, hôm nay ngươi đưa ta về nhà được không?"
Mỹ nhân mặt đen lại: "......"
Ta kinh ngạc: "......"
Không biết ai không nhịn được mà nói một câu:
"Thẩm Quan Lan, ngươi tiêu chuẩn kép quá đấy."
Hôm đó, ta vẫn lái xe đưa hắn về nhà.
Lần này không ở lại, ta kiên quyết bắt hắn mở cửa dùng nhận diện mống mắt cho ta.
"Thẩm Quan Lan, ta ở lại không hợp lý."
"Vậy ta lái xe đưa ngươi về nhà."
"Ngươi uống rư/ợu rồi."
"Vậy ta cùng ngươi lái xe về, xong xuôi ngươi lại đưa ta quay lại."
"......"
Ta cạn lời, "Ngươi đang chơi trò búp bê Nga đấy à."
Thẩm Quan Lan không còn cách nào, mặt mày khó ở mở cửa nhà hắn cho ta.
Lúc rời đi, ta vẫn quay đầu tặng hắn một món quà.
Một chiếc khuy măng sét m/ua bằng tiền lương mấy tháng.
"Thẩm Quan Lan, sinh nhật vui vẻ."
"Chỉ có món quà này thôi sao?"
Ta biết hắn mong đợi điều gì.
Nhưng mấy lần mở miệng, cuối cùng cũng chỉ ấp úng đáp:
"...... Ừm."
Sau đó ta về nhà, lấy cớ nghỉ phép, xin lãnh đạo nghỉ ba ngày không ra khỏi cửa.
Cả người chìm vào suy tư.
Thẩm Quan Lan gọi điện nhắn tin, ta trả lời rất ngắn gọn.
Hắn liền tới dưới lầu nhà ta ngồi xổm, hút hết điếu này đến điếu khác.
Buổi tối lúc nào cũng có một đốm lửa nhỏ tròn tròn sáng lên.
Vương Đại Tráng không chịu nổi nữa, trực tiếp đạp cửa xông vào tâm sự với ta.
Cơn gi/ận đầy bụng khi nhìn thấy cái đầu đầy dầu ba ngày chưa gội cùng khuôn mặt tái nhợt của ta liền tắt ngấm.
Hắn cẩn thận dò hỏi: "Huynh đệ, ngươi đang trốn Thẩm Quan Lan sao?"
Ta lắc đầu.
"Cũng không hẳn là trốn."
"Vậy mấy ngày nay ngươi bị làm sao thế?"
"Ta đang suy nghĩ nghiêm túc."
"Suy nghĩ cái gì?"
"Suy nghĩ xem tình cảm của ta đối với Thẩm Quan Lan rốt cuộc là gì, Thẩm Quan Lan đối với ta rốt cuộc là nhất thời bốc đồng hay thật lòng thích."
"Câu hỏi thứ nhất rất đơn giản, ngươi chỉ cần nói một câu không thích hắn, nhà ta dù sau này có phá sản thì ta cũng xuống lầu giúp ngươi khuyên hắn rút lui."
"...... Cái đó thì không cần, ta cũng đâu có nói là không thích hắn."
Mặt ta đỏ bừng.
Là một kiểu đỏ rất kín đáo, rất ngượng ngùng.
Từ ngày đầu tiên hắn theo đuổi ta, ta chưa bao giờ nói không thích hắn.
Điều kiện ngoại hình của hắn chính là cực phẩm thiên tiên trong giới gay.
Ai mà tránh được chứ?!
Chỉ là cảm thấy mình không xứng, nên mới thoái lui.
Vương Đại Tráng hiểu ra, vui vẻ hẳn.
"Rất tốt, vậy câu hỏi thứ hai, muốn biết Thẩm Quan Lan nghĩ gì về ngươi, ngươi cứ để hình ảnh như thế này mà xuống lầu, xem hắn sẽ thấy mắt sáng lên hay là đầy vẻ chán gh/ét."
"Cái sau là bốc đồng, cái trước nhất định là chân ái."
Mắt ta hơi sáng lên.
Ý hay.
Thế là ta xuống lầu.
Mặc bộ đồ ngủ cũ kỹ của đàn ông trung niên, cái đầu ba ngày chưa gội.
Rất khó để gọi là đẹp.
Thế mà giây đầu tiên Thẩm Quan Lan nhìn thấy ta, ánh mắt hắn sáng rực, còn khó nhịn mà cuộn cuộn hầu kết.
"Đừng câu dẫn ta nữa."
"Nhưng mà tối nay ta rảnh."
"......"