Người bạn trai mà tôi đã yêu qua mạng hai năm, người đã vô số lần lắng nghe những tâm sự thiếu nữ của tôi.
Sao anh ấy có thể nhìn tôi như thế?
Từ Uy ngó lơ nỗi buồn đang trào dâng trong tôi.
Anh nói:
"Bạn Quý Phùng Xuân, tôi không cần đồ của cô, những thứ này bạn gái tôi đều sẽ chuẩn bị cho tôi."
"Cô về cho."
Tôi khóc đến nấc lên từng hồi, lồng ngựk cũng bắt đầu bí bách.
"Để...... để lại bát canh được không, tôi đã hầm suốt hai tiếng đồng hồ đấy."
Vì thế nên mới đến chậm một bước, để Quý Chỉ Hành nhanh chân hơn.
Quý Chỉ Hành lạnh lùng trừng mắt nhìn tôi.
"Lại giở trò này à? Hồi nhỏ cũng thế, nói cô hai câu là giả b/ệnh giả khổ, rồi bố mẹ sẽ m/ắng tôi một trận tơi bời."
"Để chăm sóc cô, họ bất chấp sự phản đối của tôi, ép tôi phải lưu ban một năm."
Nghe Quý Chỉ Hành nói vậy, ấn tượng của Từ Uy về tôi càng tệ hơn.
"Đừng tức gi/ận vì những người không xứng đáng."
Anh dùng giọng điệu bình tĩnh để an ủi chị ấy, "Trong và ngoài phòng b/ệnh đều có camera giám sát, cho dù cô ta có xảy ra chuyện thật, chúng ta cũng có đủ bằng chứng miễn trừ trách nhiệm."
Tôi bị hen suyễn bẩm sinh.
Vì thế từ khi sinh ra, tôi đã lấy đi phần lớn sự cưng chiều của bố mẹ.
Họ đặt ra yêu cầu khắt khe với Quý Chỉ Hành, ép chị ấy phải đỗ vào trường 985 top đầu.
Còn tôi thì có thể thỏa sức vui chơi, kỳ thi đại học đối với tôi chỉ là một trải nghiệm, thi không tốt thì đi du học để làm đẹp hồ sơ.
Là người được hưởng lợi, tôi luôn cảm thấy áy náy với chị gái.
Nhưng Quý Chỉ Hành không phải là quả hồng mềm.
Chị ấy cư/ớp đồ chơi của tôi hồi tiểu học, yêu đương với chàng trai tôi thích hồi trung học, cố tình dùng th/ủ đo/ạn lôi kéo bạn thân của tôi hồi cấp ba, còn khiến tôi bị cả lớp cô lập.
Nói tóm lại.
Bước ra khỏi nhà, không có thứ gì tôi tranh giành lại được chị ấy.
Tôi dần trở nên tự ti, hướng nội, còn chị ấy thì ngày càng rực rỡ.
Những dòng bình luận phấn khích khen ngợi:
【Ôi mẹ ơi, nữ chính, chị là nhất! Giọng điệu bình tĩnh mà không kém phần sắc sảo, đã thành công khơi dậy sự đồng cảm của nam chính, cũng như sự phẫn nộ với nữ phụ.】
【Cặp đôi chính tay đôi m/ắng nữ phụ, sướng không thể tả, tôi tuyên bố đây là cặp đôi tốt cho sức khỏe của tôi nhất trên mạng!】
【Có phải tôi ảo tưởng không, nam chính nhìn thấy nữ phụ khóc bỏ đi, rõ ràng là muốn đuổi theo mà, phản ứng theo bản năng không thể lừa người được.】
【Lầu trên ơi, dẹp đi, tôi chỉ thấy nữ chính đang móc lấy vòng cổ của nam chính, hai người nhìn nhau rồi cùng ngã xuống giường b/ệnh......】
Thế là tôi vừa khóc vừa xuống nhà hàng ở tầng dưới b/ệnh viện xin một phần dầu ớt.
Sau đó bóc hộp siêu mỏng ra, đổ từng gói vào trong.
Rồi khôi phục lại như cũ.
Chị gái tôi nói không sai, tôi đúng là đã từng thầm yêu Từ Uy một cách b/ệnh hoạn.
Đầu óc tôi cũng thực sự không bình thường.
Không chỉ dùng chai nước anh ấy đã uống để uống nước, tôi còn lén giấu áo khoác của anh, viết đầy tên anh trên mỗi trang nhật ký.
Lo anh ấy không vừa mắt với một kẻ tầm thường như tôi, cũng sợ anh ấy bị Quý Chỉ Hành cư/ớp mất.
Tôi mới tốn bao tâm tư để yêu qua mạng với anh ấy.
Nhưng anh ấy vẫn bị Quý Chỉ Hành cư/ớp mất.
Tuy rất không nỡ, nhưng tôi được bố mẹ nuôi dạy rất tốt.
Chưa bao giờ dùng đồ cũ.
Tôi nhét hộp siêu mỏng đã bị cải tạo qua khe cửa phòng b/ệnh.
Đã không dùng được, thì h/ủy ho/ại nó đi.
Trên đường trở về.
Tôi vừa đ/au lòng, vừa không nỡ.
Lại còn có chút mong chờ thầm kín.
Những dòng bình luận không ngừng truyền tin tức bên đó cho tôi:
【Chuyện gì thế? Nam chính lại từ chối chị nữ chính! Ngay giây trước khi chị nữ chính cúi người xuống định hôn anh ấy thì đã đẩy người ra rồi!】
【Chẳng lẽ nam chính nhận ra có gì đó không ổn? Người anh ấy thực sự thích là nữ phụ?】
【Đừng đùa nữa, nam chính của chúng ta chỉ là cảm thấy phòng b/ệnh hơi tùy tiện quá thôi, anh ấy đã hẹn với nữ chính là sau khi xuất viện sẽ đi thuê phòng tổng thống, chú cún con phải cho chủ nhân trải nghiệm tuyệt vời nhất.】
Tôi là một kẻ lụy tình b/ệnh kiều, loại không th/uốc chữa.
Nhìn những dòng chữ trôi nổi trong không trung, tôi chỉ nhớ đúng một câu.
--Từ Uy đã từ chối Quý Chỉ Hành.
Ngọn lửa tình yêu vốn đã tắt ngấm.
Phừng một cái, tro tàn lại ch/áy.
Bạn trai yêu dấu của tôi có lỗi gì chứ, anh ấy chỉ là mất trí nhớ thôi mà.
Để đá/nh thức trí nhớ của Từ Uy, tôi bắt đầu tranh thủ lúc Quý Chỉ Hành không có mặt, thường xuyên đến trước mặt anh ấy để gây chú ý.
Nhưng rõ ràng hiệu quả không cao.
Từ Uy nói mỗi lần nhìn thấy tôi, đều cảm thấy như mình vừa bị li/ếm từ đầu đến chân một lượt.
Anh không thể nhịn được nữa, công khai đăng một bài lên mạng xã hội, x/ác nhận mối qu/an h/ệ với Quý Chỉ Hành.
Phần bình luận nhanh chóng bị bạn chung tấn công.
Mọi người ngạc nhiên, rồi đi/ên cuồ/ng spam "99", "trai tài gái sắc".
Cả nhà chúng tôi đang ăn trưa.
Tôi tắt điện thoại, tức gi/ận chọc chọc vào bát cơm.
Quý Chỉ Hành đặt đũa xuống một cách thanh lịch, hỏi tôi:
"Em có biết nếu là em và Từ Uy, mọi người sẽ nói gì không?"
"Cái gì?"
Chị ấy che miệng, cười không dừng lại được.