Anh ta truy hỏi.
Giọng điệu rất lạnh lùng.
Tôi cúi mắt, lấy chìa khóa từ trong túi ra.
"Tôi và Tần Mục không có qu/an h/ệ gì."
"Vậy thì là của tôi."
Anh đưa ra kết luận, từng bước tiến lại gần.
Một mùi th/uốc sát trùng nhàn nhạt xộc vào mũi.
"Đứa bé sinh ra, tôi nuôi."
Tôi vòng qua anh để mở cửa.
"Tôi tự mình có thể nuôi."
"Cô không xứng."
Chiếc chìa khóa vừa chạm vào ổ khóa liền rơi xuống đất cái "cạch".
"Tôi sẽ không để con mình nhận một người có nhân phẩm thấp kém làm mẹ."
Giọng Quý Từ Chu không chút gợn sóng.
"Đưa đứa bé cho tôi, chuyện bản nhạc tôi sẽ không truy c/ứu nữa."
Khoảng lặng kéo dài, đèn cảm ứng lại tắt ngóm.
Tôi khó nhọc cúi người nhặt chìa khóa, khẽ nói:
"Được."
Nhưng mà thật khó khăn.
Chìa khóa mãi không cắm vào được ổ.
Cho đến khi người phía sau rời đi, tiếng bước chân dần xa.
Cửa mới cuối cùng cũng mở ra.
Tôi sờ lên mặt, ướt đẫm một mảng.
Giờ nhìn lại.
Để con cho Quý Từ Chu có lẽ đúng là lựa chọn tốt nhất.
Niệm Niệm được nuôi dạy rất tốt, khỏe mạnh và xinh đẹp.
Tốt hơn nhiều so với việc theo tôi.
Ít nhất, con bé sẽ không có một người mẹ đột ngột qu/a đ/ời.
Chiếc xe dừng lại trước cổng nghĩa trang từ lúc nào không hay.
Phóng tầm mắt nhìn ra, là một màu xanh bát ngát, một màu xám tôn nghiêm.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống, Quý Từ Chu sững sờ.
"Sao lại là nơi này?"
Người tài xế lập tức chỉ vào định vị giải thích: "Địa chỉ đưa là đường Tĩnh Hòa số 135, không hiển thị là nghĩa trang."
Tần Mục cố ý đấy.
Cậu ta thường thích trêu chọc người khác như vậy.
Quý Từ Chu xuống xe, thân hình căng cứng, bước chân có chút do dự.
Quý Nhiên cũng mang vẻ mặt phức tạp.
"Cô ấy... làm việc ở đây sao?"
Quý Từ Chu không nói gì, mặt đờ đẫn đi về phía nghĩa trang.
Tôi đi theo sau anh một khoảng không xa không gần, cố tỏ ra thoải mái.
" e là sẽ khiến hai người ngạc nhiên lắm đây."
Bên cạnh cổng nghĩa trang, Tần Mục mặc một bộ đồ đen, đứng vẻ lười biếng.
"Lâu rồi không gặp."
Cậu ta tùy tiện vẫy tay.
Quý Từ Chu không thèm nể mặt, lạnh lùng chất vấn.
"Thời Vãn đâu?"
Tần Mục nhướng mày.
"Vội gì chứ? Cô ấy lại chẳng chạy mất được."
Đúng là lời thật lòng.
Nói xong, cậu ta lấy điện thoại ra, ra vẻ như đang gọi điện.
"Đưa bạn trai cũ của cô đến gặp cô rồi đây, thế nào, có muốn gặp không?"
Tôi bất lực thở dài.
Người này lúc nào cũng vậy, chẳng bao giờ ra dáng đàng hoàng.
Quý Từ Chu lại không để ý đến lời cậu ta, mà cứ nhìn chằm chằm vào món đồ treo điện thoại của cậu ta.
Đó là một chú chó móc len nhỏ dễ thương.
Trước đây tôi tự tay làm, Quý Từ Chu và tôi mỗi người một cái.
Sau khi chia tay tôi vẫn luôn treo nó, cho đến vài năm trước bị mất ở công ty tìm thế nào cũng không thấy.
Giờ nhìn lại, chắc là bị Tần Mục nhặt được rồi.
"Sao cậu lại có cái này?"
Quý Từ Chu hỏi.
Tần Mục giả vờ cúp điện thoại, nhìn theo ánh mắt của anh.
Rồi ngạc nhiên nói: "Cái móc treo này á? Thời Vãn tặng đấy."
Cậu ta cười trông thật đáng gh/ét.
Tôi phản bác: "Tôi mới không tặng cậu thứ gì cả."
Nhưng Quý Từ Chu không nghe thấy.
Anh chỉ cho rằng, tôi thực sự m/ập mờ với Tần Mục.
"Vậy sao?"
Quý Từ Chu vô cảm.
"Vậy thì đồ của cô ta đúng là rẻ tiền thật. Giống như tình cảm của cô ta vậy, chẳng có giá trị gì cả."
Tôi sững người, vô thức giải thích:
"Không phải như vậy..."
Không phải như vậy đâu.
Đồ của chúng ta tôi đều giữ gìn cẩn thận.
Tình cảm của tôi cũng chưa bao giờ đặt ở nơi nào khác.
Chỉ là, hình như đã không còn kịp để nói nữa rồi.
Tần Mục nghiêm túc nhìn anh, đáy mắt dần hiện lên ý cười.
"Hóa ra anh nghĩ như vậy, tốt lắm, hãy cứ giữ vững như thế nhé, lát nữa gặp cô ấy cũng đừng có thay đổi đấy."
Cậu ta chắc là đã hiểu lầm rồi.
Quý Từ Chu h/ận tôi như thế, sao có thể thay đổi được chứ.
Quả nhiên.
Quý Từ Chu lạnh lùng nhìn cậu ta một cái, không đáp lời.
Không gian trở lại tĩnh lặng.
Tần Mục dẫn đường đi về phía bia m/ộ của tôi.
Càng lúc càng gần.
Quý Nhiên từ nãy đến giờ vẫn im lặng, vành mắt đỏ hoe, đột nhiên lên tiếng:
"Vậy ra, cô ấy luôn bắt cá hai tay sao?"
Hai người đang đi phía trước đều dừng bước.
Tôi cũng ngẩn người.
Xem ra cậu ta tưởng tôi cùng lúc bắt cá hai tay anh và Tần Mục.
Tần Mục cười đầy ẩn ý, nói năng mơ hồ.
"Cậu nói là thì là."
"Sắp gặp được cô ấy rồi, cậu có thể tự mình hỏi xem."
Nghe vậy, ánh mắt Quý Từ Chu tối sầm lại, bàn tay g/ầy guộc nắm ch/ặt dưới ống tay áo.
Nhưng lại cười lạnh:
"Như vậy mà cậu cũng không thấy bẩn sao? Hai người đúng là một cặp trời sinh."
Tần Mục dừng lại hai giây, bỗng nhiên cười lớn.
Cười mãi, cậu ta ngửa đầu.
Nhìn về phía bầu trời màu cam vàng.
"Thời Vãn, cô hối h/ận rồi sao?"
Tôi chớp chớp mắt, không trả lời.