Chồng tôi đang yêu.
Cô bồ nhí mới của anh ta đeo chiếc Bulgari tôi m/ua, xông vào văn phòng tôi, khăng khăng không chịu gọi tôi là bà Bùi.
“Cô Uất, hai người chỉ là cuộc hôn nhân vì lợi ích, tôi mới là người mà Nghiên Châu thực sự yêu.”
Cô ta tưởng tôi sẽ khóc lóc, làm lo/ạn, sẽ như bao người vợ bị phản bội khác, níu kéo lấy một gã đàn ông đã đổi lòng.
Nhưng tôi lại gi/ật phăng sợi dây chuyền trên cổ cô ta, lập tức thông báo cho phòng tài chính c/ắt đ/ứt mọi quyền hạn của chồng.
Đến tận lúc này, anh ta mới nhớ ra con đường dẫn đến đỉnh vinh quang dưới chân mình, là do tôi thế chấp nhà cửa, từng tấc từng tấc trải ra cho anh ta.
Giờ đây, tôi không định trải thêm nữa.
1.
Tôi đưa tay gi/ật lấy sợi dây chuyền Bulgari trên cổ Khương Di Âm.
Cô ta không ngờ tôi lại ra tay trực tiếp như vậy, chiếc cổ trắng ngần lập tức bị khóa dây chuyền cào ra một vệt đỏ.
Cô ta ôm lấy cổ, vừa định nổi đóa thì cửa văn phòng đã bị đẩy ra từ bên ngoài.
Bùi Nghiên Châu đứng ở cửa, bộ vest chỉnh tề, giữa đôi lông mày vẫn còn vẻ thiếu kiên nhẫn sau cuộc họp.
Khương Di Âm vừa nhìn thấy anh ta, vẻ gi/ận dữ trong mắt lập tức hóa thành nước, khẽ cắn môi: “Anh Bùi, món quà anh tặng em bị cô Uất cư/ớp mất rồi.”
Bùi Nghiên Châu liếc nhìn sợi dây chuyền trong lòng bàn tay tôi, khóe miệng mím ch/ặt. Anh ta bước tới, cầm lấy sợi dây chuyền rồi không chút do dự ném vào thùng rác.
“Khương Di Âm, ai cho cô cái gan đến làm phiền vợ tôi?”
Khương Di Âm kinh ngạc nhìn anh ta, nước mắt từng giọt rơi xuống.
Cô ta vừa tuyên bố tình yêu đích thực xong, đã bị chính tình yêu đích thực của mình cùng với sợi dây chuyền ném thẳng vào thùng rác.
“Khóc cái gì?” Tôi rút khăn ướt lau tay, “Dây chuyền không phải do anh ta m/ua.”
Ánh mắt Bùi Nghiên Châu đột nhiên lạnh đi: “Uất Đường Âm, đủ rồi đấy.”
“Đúng là đủ rồi.” Tôi mở ngăn kéo, đẩy bản sao kê ngân hàng ra trước mặt hai người, “Hơn một triệu, quẹt thẻ phụ tài khoản cá nhân của tôi. Tổng giám đốc Bùi tháng trước mới cam kết với hội đồng quản trị không lấy công quỹ làm việc tư, quay đầu lại lấy tiền của tôi đi dỗ dành tình nhân. Tình yêu đích thực của hai người, sao còn bắt tôi thanh toán?”
Khuôn mặt Khương Di Âm từ đỏ chuyển sang trắng bệch.
Bùi Nghiên Châu đưa tay định lấy bản sao kê, tôi đ/è tờ giấy lại.
“Đừng vội, còn nữa.”
Tôi bấm điện thoại nội bộ, bật loa ngoài: “Văn Thu, vô hiệu hóa tất cả thẻ công ty, phương tiện đi lại và quyền hạn hành chính dưới tên Bùi Nghiên Châu. Bộ phận thông tin lập tức đóng băng quyền truy cập dữ liệu cấp một của anh ta, niêm phong toàn bộ thiết bị.”
Đầu dây bên kia không một lời thừa thãi: “Rõ. Có gửi thông báo cho hội đồng quản trị luôn không ạ?”
“Gửi. Ba ngày sau họp khẩn, xem xét bãi miễn chức vụ tổng giám đốc.”
Bùi Nghiên Châu cuối cùng cũng biến sắc, túm ch/ặt lấy cổ tay tôi: “Cô lấy công ty ra làm trò đùa à?”
Tôi dùng tay kia bẻ từng ngón tay anh ta ra.
“Công ty mang họ Uất, không phải cái ví để anh nuôi tình nhân.”
Khương Di Âm vội vàng chắn trước mặt anh ta: “Cô Uất, cô không thể vì thua tôi trong chuyện tình cảm mà h/ủy ho/ại sự nghiệp của anh ấy.”
“Tình cảm cô cứ lấy đi, còn sự nghiệp thì anh ta phải nhả ra.” Tôi chỉ vào thùng rác, “Còn sợi dây chuyền kia, nhặt lên đi. Bản sao kê m/ua hàng đã gửi cho luật sư rồi, hôm nay cô không giao trả, ngày mai chúng ta ra tòa mà nói chuyện.”
Cô ta không chịu cử động.
Tôi gọi bảo vệ, cũng gọi cả bộ phận pháp chế đến.
Khương Di Âm giằng co một lúc, cuối cùng vẫn phải ngồi xổm xuống sau khi nhân viên pháp chế giơ điện thoại lên quay phim. Cô ta nhặt sợi dây chuyền từ đống giấy vụn và vỏ trái cây ra, ngón tay dính đầy vết cà phê, vẻ tự tin lúc nãy cũng theo đó mà vấy bẩn.
Tôi bảo bộ phận pháp chế đóng túi, đăng ký, chụp ảnh tại chỗ.
Bùi Nghiên Châu nhìn tôi, như thể lần đầu tiên quen biết người vợ của mình.
“Uất Đường Âm, cô sẽ phải hối h/ận.”
Tôi ký vào tập tài liệu bảo toàn tài sản mà luật sư đã chuẩn bị sẵn: “Câu này để dành mà nói với thẩm phán đi.”
2.
Sau khi văn phòng được dọn sạch, Bùi Nghiên Châu khóa trái cửa lại.
Anh ta không còn giả vờ dịu dàng nữa, nới lỏng cà vạt, đ/è nén cơn gi/ận hỏi tôi: “Rốt cuộc cô muốn gì?”
“Ly hôn, anh rút khỏi Tinh Tê Trí Khống, hoàn trả lại số tài sản đã chuyển dịch bất hợp pháp.”
“Chuyển dịch bất hợp pháp?” Anh ta cười khẩy, “Công ty là do tôi từng đơn hàng một chạy vạy mà thành. Không có tôi, mấy cái cảm biến và thuật toán của cô chỉ có nước nằm trong phòng thí nghiệm mà phủ bụi thôi.”
Bảy năm trước, truyền thông còn chưa biết Bùi Nghiên Châu là ai.
Anh ta làm thợ học việc trong một tiệm sửa xe ở phía tây thành phố, ban ngày chui gầm xe, ban đêm sửa camera cho tiệm. Khi tôi lái chiếc xe thử nghiệm bị xe tải quẹt hỏng vào đó, những người khác chỉ dán mắt vào logo xe, chỉ có anh ta chú ý đến bộ radar siêu nhỏ trong cốp sau. Tay anh ta đầy dầu mỡ, sợ làm bẩn thiết bị, anh ta đặc biệt x/é hai chiếc túi ni lông đeo vào tay mới chịu đấu lại dây cho tôi.
Trước khi đi, anh ta dùng một đoạn dây đồng vụn làm lớp chắn tạm thời, còn nhắc tôi: “Dàn dây này nhiệt độ cao sẽ bị lệch đấy, đừng vội mang ra đường chạy thử.”
Câu nói đó đã c/ứu lấy loạt dữ liệu đầu tiên của tôi.
Năm đó tôi vừa rời khỏi viện nghiên c/ứu, cầm vài bằng sáng chế đi gọi vốn. Chẳng ai tin một người phụ nữ có thể làm nên quy mô hệ thống an toàn công nghiệp. Bùi Nghiên Châu ngồi xổm trong vệt dầu, xem đi xem lại video thử nghiệm, ngẩng đầu nói với tôi: “Thứ này có thể c/ứu mạng người.”