Gửi Người Tình Giả

Chương 3

03/08/2026 02:13

Nhưng nàng ta không đi, lại bắt đầu lải nhải nói về Bùi Duật.

"Ngươi biết không? Hôm qua Bùi Duật muốn hôn ta, nhưng lại kiềm chế được, nói là muốn trân trọng ta."

"Danh sách sính lễ của hắn dài đến nỗi nha hoàn đọc cũng không hết, hắn còn đưa cả chìa khóa kho riêng cho ta......"

Nàng ta thẹn thùng nói, đôi má đỏ ửng.

"Ta vốn dĩ muốn nói cho Bùi Duật biết sự thật, nhưng hắn thực sự quá yêu ta rồi."

"Cho nên, xin lỗi nhé, ta không thể nhường hắn cho ngươi được!"

"Biểu tỷ, ta đã giúp ngươi gửi thư suốt một năm rồi, ngươi cứ coi như đó là th/ù lao cho ta đi!"

"Chúng ta huề nhau rồi nhé!"

Nói xong những lời đó, nàng ta mới phủi mông bỏ đi.

Chỉ còn lại ta vẫn nằm trong đống củi.

Qua khung cửa sổ loang lổ, nhìn ánh trăng sáng tỏ, lòng ta bình lặng.

Ta nhớ lại trước khi phụ thân đi c/ứu trợ thiên tai, từng gọi ta tới.

"Tình hình thiên tai hiểm nguy, chuyến đi này của ta hung nhiều cát ít......"

"Mẫu thân ngươi là yêu thương ngươi."

"Bà ấy chỉ chê ta cổ hủ, không biết biến thông, cả đời cũng chỉ là quan lục phẩm."

So với mẫu thân, ta giống phụ thân hơn.

Ngày đó mẫu thân vì chuyện vặt vãnh mà ph/ạt ta quỳ suốt một canh giờ.

Liệu mẫu thân có thực sự yêu ta không?

Ta vốn đã tin.

Sau đó Hứa Thu Ý tới, ta không còn tin nữa.

Phụ thân lấy từ trong ngăn kéo ra một cuộn văn thư.

Lại chính là sắc phong Nữ quan do đích thân Hoàng hậu ban tặng.

Người làm nữ quan, có thể tự lập môn hộ, cả đời không gả chồng.

"Hy vọng con sẽ không phải đi đến bước này."

Phụ thân vừa nói vừa đưa văn thư cho ta.

Đến nay, nó vẫn được giấu trong rương sách của ta.

Hôn kỳ của Hứa Thu Ý và Bùi Duật được định vào nửa năm sau.

Ai ai cũng biết, biểu tiểu thư nhà họ Chu tính tình cực tốt, mới được Bùi Thế tử yêu mến.

Nhìn lại vị tiểu thư chính chủ nhà họ Chu, lại là kẻ hèn hạ u ám.

Ta đã qua mười sáu tuổi, không có ai đến cầu hôn.

Ta không mấy bận tâm, chỉ để bản thân chìm đắm trong những việc của riêng mình.

Cho đến ngày hôm nay.

Trong nhà hết mực, ta ra phố m/ua sắm.

Ta về nhà có chút muộn.

Đi ngang qua đầu ngõ, trong góc khuất vắng vẻ, hai bóng người đang dựa sát vào nhau.

Ta vốn định bước nhanh qua, nhưng lại nghe thấy giọng nói quen thuộc.

Hứa Thu Ý có chút không vui nói: "A Duật ca ca, sao chàng cứ luôn muốn đối thơ với thiếp thế?"

Ánh hoàng hôn như tranh vẽ, phản chiếu bóng dáng của hai người.

Bùi Duật dáng người cao lớn, như đang bao bọc người nữ tử nhỏ nhắn trong lòng.

Chỉ nghe giọng chàng thanh lãnh đầy dịu dàng nói:

"Ta cứ ngỡ nàng rất thích, dù sao trước kia khi gửi thư qua lại......"

Hứa Thu Ý ngắt lời chàng: "Bây giờ không thích nữa thì không được sao?"

"Chàng rốt cuộc là thích thiếp, hay là thích người nữ tử có thể đối thơ cùng chàng? Giống như biểu tỷ của thiếp vậy."

Bùi Duật không hiểu sao nàng lại nhắc đến ta:

"Sao ta có thể thích Chu Hoài Thư? Trong lòng ta chỉ có một mình nàng."

Hứa Thu Ý vẫn không vui: "Cứ nghĩ đến việc tỷ ấy luôn thầm thương tr/ộm nhớ chàng, thiếp lại thấy khó chịu trong lòng."

Bùi Duật dỗ dành nàng rất lâu, vẫn không thể làm nàng tươi tỉnh.

Cuối cùng, chàng thở dài nói:

"Hay là thế này, ta đi làm mai cho Chu Hoài Thư, ta có không ít bằng hữu vẫn chưa cưới vợ, gia thế đều khá ổn......"

Hứa Thu Ý có chút vội vàng:

"Thế thì không được!"

"......Ý thiếp là, gả lên cao như nuốt kim, thiếp không muốn biểu tỷ chịu ủy khuất, gia thế kém một chút thì tốt hơn."

Bùi Duật suy nghĩ một lúc.

Khó khăn lắm mới nghĩ ra một người.

"Cha ta có một môn sinh, cũng có chút tài năng, nhưng vì thân thể t/àn t/ật nên không thể tham gia khoa cử, tuổi đã ngoài bốn mươi, gia cảnh nghèo khó...... Thôi bỏ đi, không phù hợp."

Hứa Thu Ý cười:

"Ai nói không phù hợp chứ! Thế này lại quá phù hợp ấy chứ!"

"Tuổi tác lớn sẽ biết chăm sóc người khác!"

Nàng ta nói vài câu, liền khiến Bùi Duật đổi ý.

"Được, đợi ta về sẽ nói với ông ấy."

Hứa Thu Ý đảo mắt: "Chi bằng để Hầu gia đích thân đến cầu hôn, như vậy càng thể hiện sự coi trọng đối với biểu tỷ."

Chuyện hoang đường như vậy, ta đã hy vọng Bùi Duật sẽ từ chối.

Chẳng ngờ, chàng chỉ do dự một lát rồi liền đồng ý.

Ta đứng sững tại chỗ, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Ngày Hầu gia đến cầu hôn, Bùi Duật cũng tới.

Mẫu thân vui mừng khôn xiết.

"Ta đang phiền n/ão vì chuyện hôn sự của đứa con bất hiếu này, may mà có Hầu gia làm mai!"

Hứa Thu Ý che miệng cười, nói với ta: "Biểu tỷ, còn không mau cảm ơn Hầu gia đi."

Ta lên tiếng: "Ta không muốn."

Mẫu thân sững người: "Ngươi nói cái gì?"

"Ta nói, ta không muốn."

Tay mẫu thân theo thói quen giơ lên, lại nhớ đến Hầu gia đang ở đây, liền hạ xuống.

"Dáng vẻ này của ngươi, nếu không phải Hầu gia đại phát từ bi làm mai cho ngươi, thì ngươi gả đi đâu được?"

Bà nhìn về phía Hầu gia, nịnh nọt nói: "Đứa con gái này của ta từ nhỏ đã ng/u đần thô bỉ, quen thói tranh giành so đo với Thu Ý, nay chắc là thấy phu quân của mình không tốt bằng của Thu Ý, nên mới không muốn gả."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Độ Vong Xuyên Chương 8
6 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm