Bạn trai cậu là của tôi

Chương 10

03/08/2026 02:18

“Nhớ anh sao?”

“Không.”

“Vậy là anh nhớ em, nhớ đến mức cơm cũng không nuốt trôi.”

“Ai bắt anh nhớ chứ?”

“Là em, anh lo em không cần anh nữa.”

“Tự làm sai chuyện còn không cho phép tôi gi/ận à?”

Phương Nhiên lườm tôi.

Nhưng khi nhìn thấy gương mặt tôi quả thực có chút g/ầy đi và râu ria cũng chưa cạo, ánh mắt cậu ấy lại mềm xuống.

“Cũng đâu phải tôi bắt anh ngày nào cũng ngồi chầu chực dưới lầu nhà tôi...”

“Là anh tự nguyện c/ầu x/in vợ tha thứ mà.”

Tôi cười rồi cúi xuống hôn Phương Nhiên.

Cậu ấy không né tránh.

Tôi: “Tha thứ cho anh được không?”

Cậu ấy: “Được rồi, miễn cưỡng tha thứ cho anh, nhưng sau này không được lừa tôi, không được giám sát tôi.”

Tôi: “Tất nhiên là không rồi.”

Phương Nhiên mềm lòng, lại còn yêu tôi.

Tình yêu này sẽ cưỡng ép mỹ hóa và hợp lý hóa mọi hành vi của tôi.

Nhưng điều đó cũng có nghĩa là nếu sau này tôi làm sai dù chỉ một chút, niềm tin giữa chúng tôi sẽ sụp đổ.

Còn tôi, tuyệt đối sẽ không cho phép bản thân phạm sai lầm thêm lần nào nữa.

Không lâu sau, tôi đưa Phương Nhiên ra nước ngoài đăng ký kết hôn.

Chỉ là tôi rất ít khi đưa cậu ấy đi gặp bạn bè của mình.

Phương Nhiên mím môi:

“Anh không muốn tôi quen biết bạn bè của anh sao?”

Tôi khựng lại, “Không muốn.”

Cậu ấy bất mãn.

“Tại sao?”

Tôi im lặng một lát.

Bởi vì tôi căn bản không dám nhìn lại con đường mình đã đi qua.

Suy cho cùng, vợ tôi đến từ đâu, tôi là người hiểu rõ hơn bất cứ ai.

Trước khi thành công, tôi là kẻ đi chân đất không sợ kẻ mang giày.

Giờ tôi mang giày rồi, tôi sợ.

Điều tôi đề phòng chính là kẻ thứ ba!

“Anh sợ em bị người ta cư/ớp mất.”

Phương Nhiên ngẩn người, rồi cười thật xinh đẹp.

“Sẽ không đâu.”

“Hoắc Diên Châu, em chỉ yêu mình anh.”

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Độ Vong Xuyên Chương 8
6 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm