Chàng nói nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng tôi mở bộ luật ra mới thấy, phần lề đã được sửa đi sửa lại rất nhiều lần. Bên cạnh một vài điều khoản còn lưu lại những dòng phê chú với độ đậm nhạt khác nhau của mực, nhìn là biết đã tranh luận không dưới một lần.
Tôi vuốt ve mặt giấy, nửa ngày không nói nên lời.
Chàng không xây cho tôi một tòa nhà vàng, cũng không dùng ngôi vị Hoàng hậu để ép tôi đóng cửa y quán. Chàng trải đường đến tận chân tôi trước, rồi mới hỏi tôi có nguyện ý cùng đi hay không.
"Thế này đã tính là lấy ra được thứ gì đó xứng đáng chưa?"
"Tạm được."
"Vậy trẫm cầu hôn Chúc chưởng quầy."
"Hậu cung mấy người?"
"Một."
"Chính sự ai quản?"
"Trẫm."
"Còn y quán của tôi?"
"Nàng quản."
"Mỗi năm tôi đều phải về Thanh Khê ở một thời gian."
"Trẫm theo cùng."
Tôi nhướng mày.
"Hoàng đế rảnh rỗi vậy sao?"
"Có thể mang theo tấu chương."
Chàng lấy từ trong ngựk ra một tờ giấy, đặt trước mặt tôi.
Tôi cúi đầu nhìn, hóa ra là một tờ khế ước hôn nhân.
Cuối tờ giấy đã đóng dấu ngọc tỷ, nhưng lại để trống vị trí đồng ý của nữ phương.
"Chàng không hạ chỉ?"
"Hạ chỉ là quân thần."
"Khế ước hôn nhân là phu thê."
"Chúc Yên Thu, ta muốn nàng tự mình lựa chọn."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng trống đó hồi lâu.
Kiếp trước, tất cả mọi người đều chọn thay tôi.
Phủ Hầu chọn Cố Hoài Cẩn, nhà họ Cố chọn một nàng dâu biết trị b/ệnh, Cố Hoài Cẩn cũng chọn một cuộc hôn nhân ổn thỏa phù hợp.
Kiếp này, có người đưa bút cho tôi.
Tôi nhận lấy, ký tên mình vào.
Trước ngày đại hôn, bản án của phủ Vũ An Hầu đã được tuyên. Mạnh Đình Chương giao nộp quan ấn và chìa khóa kho trong Phật đường, được miễn tội ch*t, bị tước tước vị và đày đi xa; bà Châu tự nguyện đi theo. Mạnh Ký Bạch bị cách chức, ở lại kinh thành chăm sóc tộc nhân già yếu. Mạnh Vân Nhu tr/ộm muối dẫn, tham gia mưu phản, bị giam lỏng trong biệt viện ngoại ô kinh thành, đời này không được rời đi.
Ngày đại hôn, đúng là một ngày trước khi đội áp giải lên đường. Mạnh Đình Chương, bà Châu và Mạnh Ký Bạch dưới sự canh chừng của quan áp giải quỳ ngoài cửa cung, bà Châu nhờ lính canh chuyển đến một lá thư xin tội, c/ầu x/in được gặp tôi một lần.
Tôi không gặp.
Bà ta liền gọi tên cũ của tôi ngoài cửa cung.
"Mạnh Yên Thu! Ta là mẹ con!"
Tôi dừng bước.
Cả phố người đều nhìn tôi, đợi tôi quay đầu.
Tiêu Chấp An giúp tôi chỉnh lại phượng quan, thấp giọng hỏi: "Phiền không?"
"Một chút."
Chàng quay người nhìn ra ngoài cửa cung.
"Người đâu, mời Mạnh phu nhân về cho."
Bà Châu sốt sắng.
"Yên Thu, trong người con chảy dòng m/áu nhà họ Mạnh, sao có thể nói đoạn tuyệt là đoạn tuyệt được?"
Lúc này tôi mới quay đầu.
"Phu nhân nhớ nhầm rồi."
"Tôi họ Chúc."
"Tên của tôi, là Chúc Tam Nương đặt cho tôi vào một mùa thu. Y thuật của tôi, là bà ấy từng vị th/uốc một dạy cho tôi. Nhà của tôi ở Thanh Khê, trước cửa phơi trần bì, trên bếp lò lúc nào cũng có một đĩa củ cải muối mặn chát."
"Nhà họ Mạnh cho tôi cái gì, đã sớm tính toán xong bằng mười vạn lạng rồi."
"Sau này lại vì mưu phản mà bị triều đình thu hồi lại hết."
Trong đám đông có người không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Bà Châu mặt như tro tàn.
Tôi không nhìn bà ta nữa.
Cổng cung mở ra, Tiêu Chấp An nắm tay tôi đi vào trong.
"Hoàng hậu nương nương."
"Hửm?"
"Trẫm hôm nay đã lấy ra được thứ gì đó xứng đáng chưa?"
Tôi nhìn bộ cổn phục trên người chàng, rồi nhìn lại chiếc hộp th/uốc cũ mà chàng đang ôm giúp tôi.
"Quần áo thì được."
"Còn người thì sao?"
"Để xem đã."
Chàng bật cười.
Sau đó, mỗi năm chúng tôi đều về Thanh Khê ở một thời gian. Chàng ngồi trong sân nhỏ nhà họ Chúc phê tấu chương, tôi dẫn học trò lên núi hái th/uốc. Gặp ngày mưa, chàng cầm ô đến đón tôi, tiện thể vác luôn gùi th/uốc.
Chúc Tam Nương vẫn gắp thức ăn cho chàng từng đũa một.
Tiểu Mãn vẫn gọi chàng là Thất ca.
Có một mùa thu, khi tôi đang phơi trần bì, phát hiện mặt sau tờ khế ước hôn nhân có thêm một dòng chữ nhỏ.
Là bút tích của Tiêu Chấp An.
"Trước đây không dám hỏi, sau này không dám ép. May mắn thay, nàng nguyện ý chọn ta."
Tôi cầm khế ước đi tìm chàng.
Chàng đang ở trong sân sửa chiếc bàn khập khiễng cho tôi, những lá thư nhà của phủ Hầu năm xưa dùng để kê chân bàn đã sớm ch/áy thành tro.
"Tiêu Chấp An."
"Ừ?"
"Tối nay thưởng thêm đùi gà."
Chàng ngẩng đầu.
"Hào phóng vậy sao?"
Tôi thu khế ước vào tay áo.
"Thích ăn thì ăn, không thì thôi."
Chàng ném búa đuổi theo, đón lấy chiếc giần sảy trần bì trong tay tôi.
Ngoài cửa sân vừa hay có người đến xin khám b/ệnh, tôi quay người đi mở cửa.
Người đến là lão ông b/án than ở phía đông thôn, ho mấy ngày nay, tiếc tiền không vào thành bắt th/uốc, chỉ mang theo một giỏ khoai môn mới đào để trả phí khám.
Tiêu Chấp An ôm giần sảy đi theo phía sau, cổn phục đã sớm thay bằng áo vải xanh, tay áo còn dính dăm gỗ lúc sửa bàn.
Lão ông không nhận ra chàng, chỉ thấy tên dược công mới đến này đứng chắn đường.
"Chàng trai trẻ, tránh ra chút, ta tìm Chúc đại phu."
Tiêu Chấp An nghiêng người nhường đường, còn tiện tay nhận lấy giỏ khoai môn đó.
Chúc Tam Nương trong bếp hét lớn: "Đừng nhận hết của người ta, để lại cho người ta một nửa!"
Chàng thật sự ngồi xổm bên cửa, từng củ từng củ nhặt ra ngoài.