Màu sắc chỉ chính thê mới được mặc, bà ta mặc mà không chút chột dạ.
Vừa vào chính đường, bà ta đã cười tươi dâng trà cho mẹ tôi.
"Tỷ tỷ, mời dùng trà."
Mẹ tôi nhận lấy chén trà, cổ tay nghiêng đi, hất sạch toàn bộ xuống trước đôi giày đỏ thêu hoa của Tô Yến Nương.
"Trà của thiếp thất ta không uống, sợ giảm thọ."
Tộc lão Vệ lục công nhíu mày: "Bình thê cũng là thê, không có tôn ti. Thanh Ngô, con đừng thất lễ."
Mẹ tôi hỏi: "Lục thúc công trong tộc cũng từng cưới bình phu cho lục thẩm sao?"
Một vài tộc nhân trẻ tuổi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Da mặt Vệ lục công tím tái.
Cha tôi quát: "Đừng có hồ nháo!"
Tô Yến Nương đỏ hoe mắt, lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy đỏ.
"Ta biết tỷ tỷ không tin ta và phu quân đã bái thiên địa. Đây là hôn thư viết từ mười lăm năm trước tại biên cảnh, có lý chính địa phương và đồng đội của phu quân làm chứng."
Đến rồi.
Mẹ tôi nhận lấy hôn thư, xem xét kỹ lưỡng.
"Viết rất rõ ràng. Kết làm phu thê, bạc đầu không rời."
Sắc mặt Vệ Đình Sách dịu lại đôi chút.
Ông ta còn tưởng mẹ cuối cùng đã chấp nhận.
Mẹ đưa hôn thư cho các tộc lão chuyền tay xem, rồi hỏi cha tôi: "Đây là do chính tay ông viết?"
"Phải."
"Ông nhận Tô thị làm thê?"
"Tự nhiên."
"Thừa Tộ và Châu Nhi là con do ông và thê tử Tô thị sinh ra?"
"Không sai."
"Hôm nay muốn lấy thân phận đích xuất để ghi tên chúng vào gia phả?"
Cha tôi mất kiên nhẫn: "Ta đã nói đủ rõ ràng rồi."
Mẹ tôi nhìn về phía tôi.
Tôi bưng ra giấy bút đã chuẩn bị sẵn, viết lại từng câu ông vừa nói, mời bảy vị tộc lão và ba vị đồng đội đang ngồi ở đó ký tên làm chứng.
Vệ Đình Sách chằm chằm nhìn tôi: "Con làm gì đó?"
"Sợ sau này ông không nhận n/ợ."
Bà nội cư/ớp lấy bút, là người đầu tiên ấn dấu tay.
"Con trai ta đường đường là nam tử hán, nhất ngôn cửu đỉnh, sao có thể không nhận?"
Những người khác cũng lần lượt ký tên. Khi Vệ lục công đặt bút, tôi cố tình thổi khô mực, rồi lại mời ông ấn dấu tay vào mặt sau của hôn thư.
Vệ Đình Sách thấy tôi thu cất cẩn thận, mỉa mai: "Con gái con lứa suốt ngày chỉ biết tính toán những thứ này, sau này nhà ai dám cưới?"
Tôi cuộn chứng từ lại, trước mặt mọi người trả lời ông: "Vệ đại nhân cứ yên tâm. Con có cả đời không gả, cũng sẽ không chọn một kẻ phế vật dùng tiền của đàn bà để nuôi ngoại thất."
Ông ta định nổi trận lôi đình, nhưng bà nội đang nóng lòng muốn đưa đứa cháu bảo bối vào gia phả, liên tục thúc giục tộc chính đặt bút.
Vệ Thừa Tộ quỳ trước bài vị tổ tiên, ba lạy chín bái.
Gia phả lật sang trang mới.
Ngòi bút vừa viết xong ba chữ "Vệ Thừa Tộ", mẹ tôi nắm lấy dải lụa đỏ trên cánh cửa bên cạnh từ đường, dùng sức kéo mạnh.
Dải lụa đỏ rơi xuống, lộ ra Kinh triệu phủ doãn và Binh bộ chủ sự đứng sau cửa. Hơn mười nha dịch đứng thành hai hàng, đã đợi từ lâu.
Vệ Đình Sách đứng phắt dậy: "Quan sai tại sao lại ở nhà ta?"
Mẹ tôi đưa hôn thư và chứng từ lúc nãy ra, giọng nói vang vọng khắp từ đường.
"Dân phụ Chúc Thanh Ngô, tố cáo Quân nhu tham nghị Vệ Đình Sách tội đình thê tái thú, chiếm đoạt quân lương, làm giả quân sách. Chứng từ đã đủ, xin đại nhân kiểm tra tại chỗ."
8.
Trong từ đường như bị ai đó tạt một gáo nước đ/á lên đầu. Những người vừa nãy còn vây quanh chúc mừng Vệ Thừa Tộ, trong chớp mắt đã lùi ra xa một vòng.
Cha tôi đ/á đổ chiếc bàn thấp trước mặt.
"Chúc Thanh Ngô, bà đi/ên rồi!"
M rồi!"
Mẹ tôi giẫm chân lên nắp chén trà lăn dưới chân.
"Ta mà đi/ên, đã đ/âm ch*t ông ngay ngày ông bước chân vào cửa rồi, việc gì phải giữ ông lại ba ngày, gom đủ hôn thư, gia phả và nhân chứng đến mức này?"
Tội đình thê tái thú do Kinh triệu phủ xét xử, quân lương lại liên quan đến Binh bộ. Mẹ sớm đã nộp nửa cuốn sổ sách và đơn kiện lên, chỉ thiếu chứng từ do chính miệng Vệ Đình Sách nhận thê, nhận con. Kinh triệu phủ doãn chịu trốn sau cửa bên đợi, chính là để xem mắt xích cuối cùng này.
Vệ Đình Sách nhanh chóng tìm ra lỗ hổng.
"Đại nhân, hạ quan và Chúc thị vợ chồng bất hòa, bà ta vì muốn cư/ớp gia sản nên cố tình h/ãm h/ại. Cái gọi là sổ sách quân lương giả, hoàn toàn là chuyện không có thật."
Phủ doãn hỏi mẹ tôi: "Bà có chứng cứ không?"
"Có một nửa."
Bà dâng lên cuốn sổ sách ghi chép việc Thanh Linh Hành cho biên cảnh v/ay lương suốt mười lăm năm qua.
Mỗi khoản đều có dấu tay của người nhận lương trong quân doanh.
Sổ sách cho thấy, tháng Chạp năm ngoái, triều đình cấp cho Sóc Châu đại doanh năm vạn thạch lương.
Nhưng quân doanh lại v/ay của Thanh Linh Hành thêm hai vạn thạch.
Nếu năm vạn thạch được nhập kho đầy đủ, đại doanh căn bản không thiếu lương.
Vệ Đình Sách cười lạnh: "Sổ sách thương hiệu có thể làm giả. Hơn nữa, dù quân lương có thiếu, cũng chưa chắc liên quan đến ta."
Binh bộ chủ sự gật đầu: "Còn cần đối chiếu với quân sách."
Mẹ tôi chỉ vào Tô Yến Nương: "Nửa còn lại nằm trong cái rương bà ta mang đến. Khi Tô thị vào phủ, số lượng hành lý đã đăng ký trong sổ môn phòng, tổng cộng mười ba chiếc. Xin đại nhân kiểm tra theo sổ, thiếu một chiếc cũng tính là bà ta che giấu vật chứng."
Sắc mặt Tô Yến Nương thay đổi dữ dội.
"Bà ngậm m/áu phun người!"
Bà ta đứng dậy muốn bỏ chạy, nhưng bị hai nha dịch chặn lại.
Phủ doãn ra lệnh khám xét Đông Khoa Viện.
Những chiếc rương Tô Yến Nương mang tới được khiêng từng cái một ra sân.
Quần áo, da thú, trang sức văng tung tóe đầy đất, nhưng không thấy quân sách đâu cả.
Nụ cười của Vệ Đình Sách càng lúc càng sâu.