"Ta nghe nói Thanh Vũ Đệ ki/ếm được rất nhiều tiền, con đưa cho quan áp giải một ít bạc, đổi ta đến nơi làm việc nhẹ nhàng hơn..."
Đến nước này rồi, miệng ông ta vẫn chỉ nhớ đến tiền của tôi.
Tôi vén rèm xe lên.
"Vệ đại nhân nhận lầm người rồi."
"Ta là Chúc Lăng Ca."
Ông ta ngẩn người nhìn tôi, đột nhiên thay đổi sắc mặt, ch/ửi tôi bất hiếu, ch/ửi mẹ tôi là đ/ộc phụ.
Tôi rút roj ngựa, quất mạnh vào mu bàn tay đang bám lấy càng xe của ông ta.
"Roj này trả lại cái t/át ông từng muốn đá/nh ta. Nếu còn dám ch/ửi mẹ ta, ta sẽ sao chép lại bản cung khai việc ông bỏ trốn và tr/ộm bạc của Tô thị, gửi đến mỏ đ/á nơi ông đang thụ án, để tất cả mọi người đều biết trên người ông từng giấu tiền."
Vệ Đình Sách lập tức im bặt.
Tôi rút càng xe ra khỏi tay ông ta, ra lệnh cho phu xe tiếp tục lên đường.
Bánh xe nghiền qua bùn tuyết.
Phía sau nhanh chóng truyền đến tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất, cùng tiếng khóc lóc kêu gào không dứt.
Phu xe hỏi có nên để lại cho ông ta chút đồ ăn không.
"Để lại làm gì? Lương khô của chúng ta là tiền m/ua cả đấy."
Tôi hạ rèm xe xuống, nh/ốt cái khuôn mặt dính đầy bùn đất ấy ra bên ngoài.
18.
Ngày trở về kinh, mẹ đang ngồi trong sân ăn lẩu cừu.
Nồi đồng sủi bọt ùng ục, trên bàn bày sẵn món măng tươi và cá viên tôi thích ăn.
Tôi kể lại chuyện của Vệ Đình Sách.
Mẹ chỉ hỏi: "Số dược liệu kia có bị ẩm không?"
"Không, thùng xe đều được bọc vải dầu rồi."
"Sổ sách thế nào?"
"Lãi được bốn trăm bảy mươi lượng."
Mẹ hài lòng gắp cho tôi một đũa th!t cừu.
Người gác cổng vào bẩm báo, nói bà Trâu ở phía Nam thành đã b/ệnh ch*t rồi.
Lúc lâm chung bà ta vẫn nắm ch/ặt một lá đơn xin tha tội, muốn quan phủ triệu mẹ tôi đến hầu b/ệnh.
Nhưng quan phủ đã có đơn phán quyết Nghĩa Tuyệt từ lâu.
Nhà họ Chúc với bà ta, không còn chút qu/an h/ệ nào.
Mẹ thổi thổi hơi nóng trong bát.
"Biết rồi. Đưa tin này về tộc họ Vệ đi."
Người gác cổng lui ra.
Nước trong nồi lẩu sôi càng lúc càng mạnh.
Tôi gắp viên cá viên cuối cùng, mẹ lập tức dùng đũa gõ tôi.
"Đó là viên ta để dành."
"Ai gắp được là của người đó."
"Đi một chuyến Sóc Châu, con càng lúc càng không biết quy củ."
"Học từ Chúc Đông gia đấy thôi."
Bà làm bộ muốn nhéo tai tôi, tôi ôm bát chạy vòng quanh bàn.
Ngoài cổng viện không biết ai đ/ốt pháo, tiếng n/ổ lách tách vang dội cả một vùng.
Mẹ bảo vệ nồi đồng, lớn tiếng gọi tôi: "Chúc Lăng Ca, bỏ viên cá viên xuống!"
Tôi cắn một miếng, nóng đến mức hít hà.
"Muộn rồi!"