Bà dắt ta ra ngoài, Hoắc Đình Sơn không ném đồ nữa. Ta đi đến ngoài cửa viện ngoái lại, thấy hắn vẫn nằm sấp trên sập, nhưng mặt lại hướng về phía chúng ta rời đi.

Ngày thứ hai, Hoắc Đình Sơn khóa cổng viện.

Ta trèo tường vào.

Ngày thứ ba, hắn sai người rải mảnh sứ trên đầu tường.

Ta vác đến một cái thang, đi từ mái nhà xuống.

Ngày thứ tư, hộ vệ trong viện xếp thành hai hàng, Hoắc Bình mặt đầy khổ sở chặn ta lại: "Đại tiểu thư, tướng quân đêm qua đã dặn dò, hôm nay bất luận thế nào cũng không được để người vào."

"Hắn ăn sáng chưa?"

Hoắc Bình không nói gì.

Ta đưa hộp cơm trong tay cho hắn.

"Vậy ngươi đưa vào đi. Ta không vào cũng được, hắn ăn xong ta liền đi."

Hoắc Bình nhận hộp cơm. Chưa đầy một khắc, hộp cơm được mang ra nguyên vẹn, ngay cả vị trí nắp cũng không hề xê dịch.

Ta suy nghĩ một chút, nhận lấy cây chống cửa từ tay gia nhân, chêm vào khe cửa bẩy. Hai cánh cửa gỗ dày phát ra một tiếng đục, cả then cửa cùng rơi xuống đất.

Hoắc Bình nhắm mắt lại, giả vờ không thấy gì.

Ta bày cơm trước mặt Hoắc Đình Sơn. Hắn khoác áo ngồi bên cửa sổ, trong tay vẫn nắm bình rư/ợu.

"Ta không ăn, mang đi."

"Ngươi không ăn, ta liền đợi ở đây."

"Tùy ngươi."

Hắn thực sự không thèm nhìn ta nữa.

Ta đợi từ sáng đến trưa, lại từ trưa đến tối. Bếp mang đến hai lần cơm, đều bị hắn đuổi ra ngoài. Ta cũng không ăn, ngồi bên bàn nhìn chằm chằm bát cháo đã nguội ngắt.

Hoắc Đình Sơn cuối cùng cũng không nhịn được: "Trong phủ thiếu cơm ngươi sao?"

"Tổ mẫu nói, một nhà phải cùng nhau ăn cơm. Ngươi chưa động đũa, ta ăn trước không nỡ."

"Hôm qua là ai một hơi ăn bốn bát cơm?"

"Hôm qua ngươi không có mặt trên bàn, không tính."

Hắn bị nghẹn lời, qua một lúc, vươn tay cầm lấy bát cháo, vừa uống một ngụm đã nhăn mặt.

"Nguội hết rồi."

"Ngươi ăn sớm chút, nó liền nóng."

Hắn trừng mắt nhìn ta một cái, vẫn uống hết nửa bát cháo.

Từ hôm đó, ta mỗi ngày đều sang viện hắn canh hắn ăn cơm. Thỉnh thoảng hắn sốt ruột, bảo ta còn phiền hơn cả quân giám trong quân. Ta hỏi quân giám là ai, hắn nói là người chuyên trông nom người khác không được lười biếng.

Ta thấy cái việc này hợp với ta.

Hắn không ăn cơm, ta liền ngồi đợi. Hắn uống rư/ợu nửa đêm, ta liền kể vò rư/ợu ra bếp đổi thành vò giấm. Lần đầu hắn không để ý, ngửa đầu tu một ngụm, chua đến nửa đêm không nói nổi lời nào. Lần thứ hai hắn khôn hơn, trước khi uống đá/nh hơi. Ta liền pha nước vào rư/ợu, ba vò rư/ợu pha thành chín vò, hắn uống năm ngày cũng chẳng say.

Về sau hắn không cho người mở cửa cho ta nữa, ta cũng không cưỡng ép xông vào, chỉ nướng th!t ngoài viện.

Mỡ th!t nai nhỏ giọt vào than hồng, mùi thơm theo bức tường lọt vào trong.

Chưa đầy nửa canh giờ, cửa sổ liền mở ra.

"Hoắc Mãn Chi."

Đó là lần đầu tiên hắn gọi đủ cả họ lẫn tên ta.

Ta vừa cắn th!t vừa ngẩng đầu: "Ngươi làm sao biết ta họ Hoắc?"

"Ở nhà họ Hoắc, không họ Hoắc, ngươi muốn họ gì?"

Ta nghiêm túc suy nghĩ một chút.

"Ta có thể theo họ tổ mẫu, vì sao phải theo họ ngươi?"

Hắn đóng cửa sổ lại.

Qua một lúc, cửa lớn mở ra. Hoắc Bình vẫy tay gọi ta vào, nói tướng quân muốn ăn th!t nướng.

Ta chia cho Hoắc Đình Sơn miếng nhỏ nhất. Hắn chê ít, tự vươn tay lấy, bị ta dùng đũa gõ trở lại.

"Ngươi đã lâu không ăn cơm đàng hoàng, trước hết ăn ít thôi. M/a m/a nói, bao tử phải từ từ bồi dưỡng."

"Rốt cuộc ngươi là cha, hay ta là cha?"

"Ngươi nếu nghe lời, ngươi là."

Hoắc Bình đứng bên cạnh, nhịn cười đến mức mặt đỏ bừng.

Từ đó về sau, Hoắc Đình Sơn dần dần không uống rư/ợu nữa.

Hắn vẫn không thích ra ngoài, nhưng lại biết tắm rửa thay đổi y phục, sai người mở cửa sổ, cũng chịu ra sân ngồi lúc trời đẹp. Có một lần ta đi săn trở về, phát hiện hắn sai người thay cọc gỗ trong sân bằng cọc mới. Ta hỏi hắn có phải muốn luyện đ/ao không, hắn lạnh mặt nói, gỗ cũ bị mọt khoét, sợ đổ xuống đ/ập người.

Ngày hôm sau trời chưa sáng, ta từ khe cửa sổ nhìn thấy hắn đang chẻ cọc gỗ.

Hắn nhiều năm không động đến đ/ao, ban đầu chỉ luyện được hai khắc đồng hồ, lúc thu đ/ao tay phải cứ run lên. Ta không vạch trần, lặng lẽ bưng nồi canh th!t hầm trên bếp ra hành lang.

Đợi hắn đi ra, ta giả vờ vừa mới đến.

"Tổ mẫu sai ta mang đến."

Hắn nhìn canh một cái, rồi lại nhìn ta.

"Tổ mẫu ngươi chưa bao giờ sai người sáng sớm uống thứ đồ b/éo ngấy thế này."

"Vậy chắc ta nhớ lầm. Ngươi không uống thì đưa cho ta."

Hoắc Đình Sơn cầm lên uống.

Chiều hôm đó, hắn lần đầu tiên chủ động đến viện của tổ mẫu. Ta ở ngoài cửa nghe thấy tổ mẫu m/ắng hắn vô lương tâm, m/ắng nửa chừng lại khóc. Hắn ở trong không giải thích, chỉ nói về sau sẽ không để bà lo lắng nữa.

Lúc đi ra, hắn thấy ta ngồi xổm bên bậc đ/á, không vạch trần việc ta lén nghe, chỉ dặn Hoắc Bình dời hết rư/ợu còn lại trong viện hắn đi.

Ta hỏi: "đ/ập rồi sao?"

"Đưa đến quân doanh lau vết thương."

"Không thể đổi cho ta lấy th!t sao?"

"Sao ngươi cái gì cũng muốn đổi lấy th!t?"

"Rư/ợu ta lại không uống được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa nở vì nàng, tàn úa mới ngang qua ta

Chương 12
Bạn trai làm nghề cắm hoa tuần nào cũng tặng tôi một bó hoa thủ công, kiên trì suốt tròn 2 năm, cách phối hoa không bao giờ trùng lặp. Dù tôi chưa từng nhận được loài hoa dành dành mà mình yêu thích nhất, nhưng tôi nghĩ chỉ cần anh ấy chịu bỏ tâm tư là đủ rồi. Cho đến khi tôi lướt trúng video cập nhật hàng tuần của một blogger đời sống, bó hoa trong khung hình đó, tôi nhận ra ngay là tác phẩm của bạn trai mình. Cách gấp giấy gói, nút thắt đôi ở đuôi dải ruy băng, còn cả kỹ thuật bó xoắn ốc mà chỉ mình anh ấy mới dùng. Bó hoa blogger đó nhận được nhiều hơn bó của tôi 3 bông, tầng lớp phong phú hơn, trên dải ruy băng còn in nhũ một dòng chữ nhỏ. Trong khi bó của tôi lúc nào cũng là dải ruy băng trơn, thậm chí đến tên cũng chẳng viết. Tôi lướt xuống hơn 90 video, phát hiện ra bó nào của cô ấy cũng tinh tế hơn hẳn bó tôi nhận được cùng tuần đó. Tôi còn phát hiện, trong mỗi bó hoa của cô ấy đều cắm cố định một cành cát tường trắng. Blogger đó có một video chuyên kể về câu chuyện với người tặng hoa: "Anh ấy là mối tình đầu của tôi, mỗi bó hoa anh ấy đều dùng ngôn ngữ của hoa để đối thoại với tôi, còn cát tường chính là loài hoa tôi yêu nhất, đại diện cho tình yêu vĩnh cửu."
Hiện đại
Tình cảm
3