Ta không nhanh không chậm lên tiếng.
"Bệ hạ, để dân nữ nói cho."
"Lâm Hỷ Xuân là nương ta, cũng là người vợ tào khang của Trần Hòe Chính."
"Còn vị Hầu phu nhân Liễu Thúy Như này, năm xưa cùng nương ta là chị em đồng hương. Hai người họ lớn lên cùng nhau, sau đó, nương ta gả cho thư sinh làng bên, chính là Trần Hòe Chính, còn Liễu Thúy Như thì gả cho thợ săn ở làng khác."
"Chẳng mấy năm sau thợ săn ch*t, làng đó gặp nạn đói, Liễu Thúy Như theo nhà chồng đi ăn xin đến làng chúng ta."
"Nương ta tốt bụng thu nhận ả vài ngày, nào ngờ ả lại lén lút làm ngoại thất của Trần Hòe Chính."
"Ngày phát hiện ra sự thật, nương ta gi/ận đến đỏ mắt, suy sụp lấy giỏ cá ném vào đôi gian phu d/âm phụ này. Vốn tưởng dù sao cũng là chị em, Liễu Thúy Như và Trần Hòe Chính ít nhiều sẽ có chút hổ thẹn."
"Nhưng ai ngờ chúng hoàn toàn không có chút liêm sỉ và lương tri nào!"
"Liễu Thúy Như nép vào lòng Trần Hòe Chính, vẻ mặt vô tội nhục mạ nương ta, ả nói: 'Ai bảo trên người ngươi lúc nào cũng hôi rình, nhìn bộ dạng lôi thôi này xem, nam nhân nào mà thích ngươi chứ?'"
Nói đến đây, ta hít sâu một hơi.
"Ngày đó nương ta khóc bên sông suốt một đêm. Ta không biết làm sao, chỉ đành hái hoa cài lên đầu nương, rúc vào lưng bà ngửi mùi hương trên người, nói rằng nương rất thơm."
"Bà cười, rồi lại khóc."
Nhớ lại gương mặt nương ngày ấy, hốc mắt ta cay xè.
Ta lạnh lùng nhìn Trần Hòe Chính đang vã mồ hôi hột.
"Nếu có thể, trên đời này người phụ nữ nào chẳng muốn được sạch sẽ, thơm tho xinh đẹp?"
"Nếu không có giỏ cá trên lưng nương ta, thì đâu có sách thánh hiền cho ngươi đọc, Trần Hòe Chính!"
Lời chất vấn đầy phẫn nộ của ta vang lên đanh thép.
Tất cả mọi người đều im lặng.
Ngay cả mấy con chó trung thành nhất cũng không dám lên tiếng.
"Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, tấm gương của phụ nữ thiên hạ, vậy mà lại là một ngoại thất không biết liêm sỉ, bội tín bỏ nghĩa, không có chút tôn nghiêm hay giới hạn nào! Thật đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ!"
Lớp vải che mặt của Liễu Thúy Như bị ta x/é bỏ trước mặt mọi người.
Ả không chịu nổi đả kích, chỉ biết lăn lộn gào thét: "Ngươi nói dối! Ngươi vu khống ta! Tất cả đều là do ngươi bịa đặt!"
"Lân nhi! Mau giúp nương gi*t nó! X/é nát miệng nó ra!"
Nhưng Trần Lân An thân còn lo chưa xong, làm gì có tâm trí mà quản ả.
Hoàng đế lạnh lùng quát lớn: "Đủ rồi! Chuyện này trẫm sẽ lập tức phái người điều tra, nếu x/ác thực, tước bỏ cáo mệnh nhất phẩm của Liễu thị, tống giam vào đại lao!"
Liễu thị đ/au đớn kêu lên: "Không! Đừng mà! Hoàng thượng minh giám! Tất cả đều là do tiện nhân này vu khống thần phụ!"
Ả gào thét rồi tức đến mức ngất lịm trong lòng Trần Phương Phỉ.
Trần Phương Phỉ kinh hãi, vừa khóc vừa gọi: "Nương! Người đừng làm con sợ!"
Rồi ả trừng mắt nhìn ta, h/ận không thể gi*t ch*t ta ngay lập tức.
"Cả nhà chúng ta rốt cuộc có th/ù oán gì với ngươi mà ngươi lại h/ãm h/ại chúng ta như thế!"
Ta khoanh tay trước ngựk, cười nhạt.
"Sự việc đã đến nước này mà vẫn còn cứng miệng?"
"Được thôi, vậy ta không ngại tính toán cho rõ ràng hơn."
Ý cười trên môi ta càng sâu hơn.
"Những câu hỏi lúc nãy của ta, Hầu gia vẫn chưa trả lời."
"Bệ hạ trọng thương hôn mê lúc đó trên người rốt cuộc có mấy vết thương? Vết thương nào nghiêm trọng nhất? Hôn mê bao lâu? Ngươi đã cho bệ hạ uống th/uốc gì?"
Trần Hòe Chính môi tái nhợt, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào ta.
"Thời gian đã lâu, chi tiết như vậy ai mà nhớ cho được?"
"Dù thời gian có lâu, những chi tiết quan trọng này sao có thể quên? Hay là nói... người c/ứu bệ hạ căn bản không phải là ngươi!"
Trần Hòe Chính đột ngột quỳ sụp xuống đất, đ/au đớn gào lên: "Bệ hạ! Bệ hạ minh giám! Chẳng lẽ người thực sự mặc kệ yêu nữ này dùng lời lẽ xằng bậy để lừa gạt, nhục mạ vi thần sao!"
Hoàng đế trầm ngâm một lát.
"Khi trẫm tỉnh lại năm đó, quả thực là Trung Dũng Hầu hầu hạ bên cạnh, ngươi nghi ngờ công c/ứu mạng của hắn là giả, có bằng chứng gì không?"
"Nếu không có bằng chứng, thì chính là ngươi vì tư th/ù cá nhân mà cố ý vu khống, là tội khi quân đại nghịch!"
Được hoàng đế chống lưng, sống lưng Trần Hòe Chính không khỏi thẳng lên.
Hắn dường như tin chắc rằng ta không thể đưa ra bằng chứng.
Ánh mắt nhìn ta cũng thêm phần đ/ộc địa và cứng rắn.
"Bản hầu căn bản không biết ngươi là kẻ đi/ên nào!"
"Phải, bản hầu năm xưa đúng là có một người vợ tào khang tên Lâm Hỷ Xuân, nhưng chúng ta đã chia tay từ năm thứ hai sau khi kết hôn, bà ta đã bỏ theo một tên đồ tể tên Ngưu Tam rồi."
"Là bà ta không giữ đạo làm vợ, tư thông bỏ trốn trước. Ta hưu thê cưới vợ mới, có gì là không được!"
Ta không kiềm chế được cơn gi/ận, giáng cho hắn một cái t/át thật mạnh: "Đồ s/úc si/nh! Không cho phép ngươi vu khống nương ta!"
Trần Hòe Chính bị cái t/át của ta đá/nh cho choáng váng, ôm mặt đ/au đớn nói: "Bệ hạ, người thấy đấy, yêu nữ này là thẹn quá hóa gi/ận rồi!"
Ta cười lạnh.
"Ai bảo ta không có bằng chứng?"
"Ngươi không nhớ những chi tiết đó, nhưng có một người nhớ!"
"Bệ hạ, dân nữ có nhân chứng."
Hoàng đế gật đầu đồng ý.