Anh ta uống cháo mà suýt nữa chọc cả thìa vào mũi. Tôi giả vờ quan tâm hỏi:
“Chồng à, có phải áp lực công việc lớn quá không?”
“Hay là mấy hôm nay anh xin nghỉ phép, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe?”
Ánh mắt Lâm Cường né tránh, không dám nhìn tôi.
“Không sao, công ty gần đây có dự án lớn, anh phải theo sát.”
Trong lòng tôi cười khẩy. Dự án lớn gì chứ, chắc là anh ta đang sốt sắng đi tìm con ả tiểu tam kia để tính sổ thì có.
Quả nhiên, ăn sáng xong, Lâm Cường vơ lấy chìa khóa xe rồi lao ra khỏi nhà. Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn chiếc Range Rover của anh ta phóng ra khỏi cổng.
Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho một thám tử tư.
“Giúp tôi theo sát Lâm Cường, hôm nay anh ta gặp ai, nói những gì, tất cả phải quay lại cho tôi.”
“Tôi cần video và ghi âm chất lượng cao, không che.”
Cúp điện thoại, tôi bưng bát yến sào trên bàn lên nhấp một ngụm. Ký ức kiếp trước dần trở nên rõ nét. Con chim hoàng yến mà Lâm Cường nuôi trong lồng tên là Hứa Du Du. Cô ta mắc b/ệnh suy thận, đang nằm trong b/ệnh viện chờ nguồn thận. Nếu không phải vậy, Lâm Cường tuyệt đối không dám mạo hiểm, vội vã nhét đứa con riêng vào nhà tôi như thế.
Bây giờ, kịch hay bắt đầu rồi.
Chưa đầy nửa tiếng sau, thám tử gửi đến một đường link livestream góc quay bí mật. Tôi nhấn vào màn hình. Ống kính đang hướng thẳng vào phòng b/ệnh VIP cao cấp của b/ệnh viện trung tâm thành phố. Trên giường b/ệnh nằm một người phụ nữ sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn tỏ vẻ đáng thương. Chính là Hứa Du Du.
Cửa phòng b/ệnh bị đạp tung ra với một tiếng “bộp”. Lâm Cường mắt đỏ ngầu, thở hồng hộc lao vào trong.
Hứa Du Du gi/ật mình, sau khi nhìn rõ người đến liền lập tức nặn ra hai giọt nước mắt.
“Anh Cường, sao bây giờ anh mới đến thăm em?”
“Tiểu Bảo đâu rồi, nó có nghe lời ở nhà mụ đàn bà mặt vàng đó không?”
“Chát!”
Lâm Cường không nói lời thừa, bước tới t/át mạnh một cái vào mặt Hứa Du Du. Cô ta bị đá/nh đến choáng váng, khóe miệng lập tức rỉ m/áu.
“Anh Cường, anh đi/ên rồi à!”
Lâm Cường tức đến bật cười, ngũ quan méo mó. Anh ta ném tờ giấy giám định ADN nhàu nát vào mặt Hứa Du Du.
“Cô nhìn kỹ xem đây là cái thứ gì!”
“Tao nuôi mẹ con chúng mày mười năm, cô tưởng tao là thằng khờ chuyên đi đổ vỏ chắc!”
Hứa Du Du r/un r/ẩy nhặt tờ báo cáo lên. Khoảnh khắc nhìn thấy kết luận, đồng tử cô ta co rút mạnh.
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
“Tiểu Bảo chính là con ruột của anh mà!”
Lâm Cường bóp ch/ặt lấy cổ cô ta.
“Chứng cứ rành rành mà cô còn dám chối!”
“Thằng giống hoang đó rốt cuộc là của đứa nào, có phải là thằng người yêu cũ nghèo kiết x/ác của cô không!”
Hứa Du Du bị bóp đến trợn ngược mắt, cố sức đ/ập vào tay Lâm Cường. Lâm Cường gh/ê t/ởm hất mạnh cô ta ra. Hứa Du Du nằm bò ra thành giường ho sặc sụa. Cô ta cũng chẳng buồn diễn nữa, chỉ tay vào mặt Lâm Cường ch/ửi bới.
“Anh có tư cách gì mà đá/nh tôi!”
“Cho dù Tiểu Bảo không phải con anh, thì tôi cũng đã lấy tuổi xuân của mình ra để ở bên anh mười năm rồi!”
“Tôi chỉ phạm phải sai lầm mà tất cả phụ nữ trên thế giới này đều sẽ phạm phải thôi, anh đến chút bao dung này cũng không có, đúng là loại đàn ông tồi tệ!”
Tôi xem livestream mà suýt bật cười thành tiếng, thằng bé Tiểu Bảo này hóa ra thực sự không phải con của Lâm Cường. Cái câu “sai lầm mà mọi phụ nữ trên thế giới đều phạm phải” đúng là đỉnh cao. Lời thoại của con trà xanh này thật là tuyệt.
Lâm Cường rõ ràng đã bị câu nói này chọc tức đến mất kiểm soát. Anh ta vơ lấy giá truyền dịch bên cạnh, đi/ên cuồ/ng đ/ập vào giường b/ệnh.
“Tao đã tiêu tốn của mày mấy chục triệu!”
“Mày cầm tiền của tao đi nuôi trai, còn dám bắt tao làm kẻ đổ vỏ nuôi giống hoang!”
“Đi ch*t đi, mày cút xuống địa ngục đi!”
Hứa Du Du vốn đang trọng b/ệnh, sao chịu nổi kích động này. Cô ta đột ngột ôm ngựk, sắc mặt tím tái. Máy theo dõi dấu hiệu sinh tồn bên cạnh lập tức phát ra tiếng báo động chói tai.
“Anh Cường... c/ứu... c/ứu em...”
Hứa Du Du giơ bàn tay g/ầy guộc ra, muốn nhấn chuông gọi cấp c/ứu ở đầu giường. Nhưng Lâm Cường lại gạt phắt tay cô ta ra.
Anh ta đứng từ trên cao nhìn xuống Hứa Du Du đang giãy giụa bên bờ vực cái ch*t, ánh mắt lạnh băng.
“C/ứu cô?”
“Lúc cô phản bội tôi sao không nghĩ đến ngày hôm nay?”
“Mang theo bí mật của cô xuống địa ngục đi, đồ đàn bà đê tiện!”
Y tá bên ngoài nghe thấy tiếng động liền lao vào.
“Nhanh, b/ệnh nhân suy tim cấp, chuẩn bị cấp c/ứu!”
Lâm Cường lại bước tới một bước, chặn đứng trước giường b/ệnh.
“Tôi là người nhà của cô ấy, tôi không đồng ý cấp c/ứu!”
“B/ệnh này chữa không khỏi đâu, để cô ấy ra đi cho thanh thản!”
Y tá cuống cuồ/ng, cố sức đẩy anh ta ra. Lâm Cường sống ch*t không nhường, thậm chí còn ra tay xô xát với y tá. Chỉ trong hai phút trì hoãn ngắn ngủi đó, đường chỉ trên máy theo dõi đã hoàn toàn trở thành một đường thẳng. Tiếng báo động kéo dài không dứt. Hứa Du Du trợn trừng mắt, ch*t không nhắm mắt.