Sáng hôm sau, ta không đến thỉnh an mẹ chồng như lệ thường.
Bích Đào, nha hoàn hầu hạ ta, sốt sắng đi đi lại lại: “Phu nhân, người mau dậy đi thôi, phía lão phu nhân đã phái người tới giục ba lần rồi.”
Ta nằm trên giường, nhìn đôi uyên ương thêu trên màn trướng.
Chiếc màn này là của tỷ tỷ để lại năm xưa, Thẩm Tri Hành nói dùng rất tốt nên vẫn chưa thay.
Mười lăm năm, ta ngủ trên giường của tỷ tỷ, đắp chăn của tỷ tỷ, ngay cả dưới gối cũng đ/è dưới một bức tiểu tượng của tỷ ấy.
“Đi nói với lão phu nhân là ta bị b/ệnh rồi.”
Bích Đào do dự một lúc rồi cũng vội vàng rời đi.
Chẳng bao lâu sau, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vã.
“Dì.”
Cửa được đẩy ra, Hằng nhi đứng ngoài cửa, phía sau còn có nhũ mẫu của nó.
Năm nay nó mười bốn tuổi, sinh ra tuấn tú y hệt cha mình, chỉ là giữa đôi mày lại mang bóng hình của tỷ tỷ.
“Hằng nhi nghe tin người b/ệnh, nên đặc biệt tới thăm.” Nó nói, nhưng người vẫn đứng ngoài cửa, không có ý định bước vào.
Ta ngồi dậy, nhìn nó.
Đây là đứa trẻ lớn lên trong vòng tay ta.
Khi tỷ tỷ qu/a đ/ời nó mới hai tuổi, lúc ta gả vào đây nó vừa tròn ba tuổi.
Thuở nhỏ sức khỏe nó không tốt, thường xuyên ốm đ/au, chính tay ta sắc th/uốc, dỗ nó ăn cơm, nửa đêm thức dậy đắp chăn cho nó.
Khi nó sốt cao, ta thức trắng đêm không dám chợp mắt, túc trực chăm sóc không rời.
Khi nó bị người ta b/ắt n/ạt, cũng là ta chạy đến tận nhà người ta lý luận, đòi lại công bằng cho nó.
Thế nhưng nó chưa từng gọi ta một tiếng mẹ.
“Ta không sao.” Ta nhàn nhạt đáp.
Hằng nhi gật đầu, quay người định đi rồi lại dừng lại.
“Dì,” nó quay lưng về phía ta, “chuyện gia phả, người đừng trách phụ thân. Tổ mẫu nói rồi, nơi đó vốn dĩ nên viết tên mẹ con. Người có thể bước chân vào cửa nhà họ Thẩm đã là ân huệ to lớn lắm rồi.”
Ân huệ to lớn.
Ta chợt nhớ tới ngày làm lễ cập kê, mẫu thân cũng nói như vậy: “Nhu Gia, con có thể gả vào Quốc công phủ là phúc khí lớn lao, con phải biết ơn.”
Hóa ra, ai cũng cho rằng đây là ân huệ.
Nhưng ta lại cảm thấy đây là lao tù.
“Ta biết rồi.” Ta nói.
Hằng nhi dường như còn muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ gật đầu rồi rời đi.
Bích Đào bưng bữa sáng vào, cẩn thận nhìn sắc mặt ta: “Phu nhân, người thực sự không đi thỉnh an lão phu nhân sao?”
“Không đi nữa.”
“Nhưng mà...”
“Bích Đào,” ta ngắt lời nó, “ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?”
Bích Đào sửng sốt: “Dạ thưa phu nhân, nô tỳ theo người từ năm tám tuổi, nay đã được mười hai năm rồi.”
Mười hai năm.
Không lâu sau khi ta gả đến nhà họ Thẩm, mẫu thân đã đưa nó đến, nói là để hầu hạ ta, nhưng thực chất là để giám sát, sợ ta làm ra chuyện gì quá giới hạn ở nhà họ Thẩm.
“Ngươi có muốn rời đi không?”
Sắc mặt Bích Đào thay đổi hẳn, nó quỳ rạp xuống: “Phu nhân, nô tỳ đã làm sai điều gì sao? Người muốn đuổi nô tỳ đi ư?”
“Ta chỉ hỏi vậy thôi.”
Bích Đào ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ h/oảng s/ợ.
Ta bỗng thấy mệt mỏi, phẩy tay cho nó lui xuống.
Đến giờ Ngọ, mẹ chồng đột nhiên phái người đến truyền lời, bảo ta sang viện của bà dùng bữa.
Ta thay y phục rồi theo nha hoàn đi qua.
Mẹ chồng năm nay ngoài sáu mươi, bảo dưỡng tốt nên trông chỉ như hơn năm mươi. Bà ngồi ở vị trí chủ tọa, thấy ta vào, trên mặt mang theo nụ cười nhưng trong mắt không chút hơi ấm.
“Nghe nói con bị b/ệnh?”
“Làm mẹ lo lắng rồi, con đã đỡ nhiều.”
“Thế thì tốt.” Mẹ chồng cầm chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm, “Ngày mai đi xin phong cáo mệnh, con đã chuẩn bị xong chưa?”
Ta rủ mắt: “Mẹ, cáo mệnh này là dành cho tỷ tỷ, con đi xin phong e là không thỏa.”
Mẹ chồng đặt chén trà xuống, phát ra tiếng kêu giòn tan.
“Tỷ tỷ con là chính thê của Tri Hành, con đi xin phong thì có gì mà không thỏa? Con chỉ là thay tỷ ấy đi lĩnh, chứ có phải thực sự ban cho con đâu.”
Chỉ là thay tỷ ấy.
Ta nắm ch/ặt khăn tay.
“Mẹ, con vào cửa mười lăm năm, tận tâm tận lực quán xuyến cái nhà này, chẳng lẽ không thể...”
“Nhu Gia.” Mẹ chồng ngắt lời ta, giọng điệu ôn hòa nhưng không cho phép nghi ngờ, “Con phải biết thân phận của mình. Con là thứ nữ, có thể gả vào Quốc công phủ đã là trèo cao. Nếu không phải tỷ tỷ con lúc lâm chung ký thác, mẫu thân con khẩn cầu van xin, con nghĩ mình có thể bước chân vào cái cửa này sao?”
“Tri Hành cần một hiền nội trợ, Hằng nhi cần một người mẹ, những điều này con đều làm rất tốt. Nhưng chuyện danh phận, không phải thứ con nên mơ tưởng.”
Ta ngẩng đầu, nhìn vào mắt mẹ chồng.
Mười lăm năm qua, ta sớm tối phụng dưỡng, chưa từng gián đoạn.
Bà ốm ta túc trực chăm sóc, bà nổi gi/ận ta thấp giọng hạ khí tạ tội.
Ta cứ ngỡ, dẫu xuất thân hèn kém, ít nhất cũng đổi lại được một chút tôn trọng.
Hóa ra, trong mắt họ, ta mãi mãi chỉ là một kẻ thế thân.
Một công cụ có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.
“Con biết rồi.”