Tôi đến nhà hàng để thanh toán hóa đơn hàng tháng của công ty.
Vừa nhập xong mật khẩu, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận chạy ngang.
【Cốt truyện cao trào đến rồi!】
【Tiểu Dĩnh phát hiện nữ phụ không bao giờ kiểm tra hóa đơn khi thanh toán, ba ngày sau, cô ấy sẽ lấy danh nghĩa công ty mời khách hàng của nữ phụ đi ăn, cư/ớp mất khách hàng và chốt đơn lớn. Nam chính cũng vì thế mà ngưỡng m/ộ Tiểu Dĩnh, bắt đầu mối tình nồng ch/áy! Hì hì, mong chờ quá.】
【Nói đi cũng phải nói lại, nữ phụ dù sao cũng là bạn gái chính thức cùng nam chính khởi nghiệp, nữ chính làm vậy không phải là người thứ ba sao?】
【Lầu trên hiểu gì thế? Người không được yêu mới là người thứ ba!】
Đọc một lúc lâu, tôi mới hiểu ra cái cô nữ phụ pháo hôi đó chính là mình.
Còn nam nữ chính, chính là bạn trai cùng tôi khởi nghiệp và cô thực tập sinh mới vào công ty ba tháng trước.
Tôi giả vờ như không thấy.
Bình tĩnh nói với nhân viên phục vụ:
“Từ hôm nay, tất cả các khoản chi tiêu dưới danh nghĩa công ty Đỉnh Thái, bắt buộc phải thanh toán ngay tại chỗ.”
......
Tôi vừa dứt lời, những dòng bình luận dừng lại vài giây, rồi sau đó lại cuộn trào đi/ên cuồ/ng.
【Không phải, sao cốt truyện lại thay đổi? Nếu không được thanh toán qua công ty, Tiểu Dĩnh làm sao lật ngược thế cờ từ tay thực tập sinh chứ?】
【Lầu trên còn nhân sinh quan không thế, nữ phụ thanh toán toàn bỏ tiền túi, nữ chính dựa vào đâu mà dùng tiền công ty?】
【Không sao đâu, Tiểu Dĩnh vừa thông minh vừa chăm chỉ, đồng nghiệp ai cũng thích cô ấy, sớm muộn gì cô ấy cũng được thăng chức tăng lương thôi!】
【Đúng thế, trong thực tế ai mà muốn một người sếp cứng nhắc như nữ phụ chứ?】
Nhân viên phục vụ vẻ mặt có chút lo lắng, bất an.
“Giám đốc Khương, chúng ta hợp tác lâu như vậy, sao đột nhiên lại không ghi n/ợ nữa? Có phải nhà hàng chúng em làm gì không tốt không?”
Sau khi tôi và Phương Vũ cùng sáng lập Đỉnh Thái, Đỉnh Thái đã hợp tác với nhà hàng Quỳnh Lâu Yến.
Chỉ cần thông báo thời gian, họ sẽ chuẩn bị món ăn theo số lượng người.
Tuy giá không hề rẻ, nhưng chất lượng ổn định, rất ra dáng.
Khách hàng ăn ngon, tỷ lệ hợp tác thành công cao, vì vậy công ty đã hợp tác với Quỳnh Lâu Yến được tám năm rồi.
Ngày 1 hàng tháng tôi đều đến đúng giờ để thanh toán hóa đơn tháng trước.
Vì tin tưởng, mấy năm nay tôi không hề kiểm tra hóa đơn, toàn quẹt thẻ trực tiếp.
Không ngờ lại có người lợi dụng điểm này để làm chuyện mờ ám.
Tôi mỉm cười, nói với nhân viên:
“Sau này Đỉnh Thái mời khách vẫn sẽ đến chỗ các bạn. Chỉ là quy trình thanh toán của công ty thay đổi, nhân viên sẽ cầm hóa đơn về phòng tài chính để thanh toán.”
Nhân viên phục vụ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn từ những bình luận, có thể thấy lý do sau này mọi người đều nghiêng về phía Lạc Dĩnh Dĩnh, không chỉ vì cô ta cư/ớp mất khách hàng của tôi, mà còn vì cô ta biết cách thu phục lòng người.
Suy nghĩ một chút, tôi quay người đến Starbucks ở góc phố, đặt mấy chục ly cà phê nhờ người mang đến công ty.
Khi tôi quay lại công ty.
Lạc Dĩnh Dĩnh đang cầm một túi kẹo bạc hà cần mẫn phát cho mọi người.
“Vất vả cho chị Trương rồi, ăn chút kẹo bạc hà cho tỉnh táo ạ.”
“Anh Trần, viết báo cáo mệt rồi đúng không? Ăn chút kẹo cho cuộc sống thêm ngọt ngào ha ha.”
“Tổng giám đốc Phương bận rộn trăm công nghìn việc, chúng em đều biết bình thường Giám đốc Khương không cho ăn đồ ngọt, hôm nay nhân lúc cô ấy không có ở đây, ăn hai viên đi ạ...”
Phương Vũ nhìn cô gái trẻ trước mắt, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng.
Anh ta vốn dĩ thích giao tiếp với những người có EQ cao.
Nếu không phải tôi nhìn thấy những dòng bình luận kia, chắc tôi cũng sẽ ngưỡng m/ộ Lạc Dĩnh Dĩnh giống anh ta.
Nhưng, bây giờ thì khác rồi.
Tôi hắng giọng, nghiêng người để nhân viên Starbucks phía sau đi vào.
“Mọi người vất vả rồi, hôm nay tôi mời mọi người uống cà phê.”
Tất cả nhân viên ngẩn người vài giây, sau đó reo hò.
“Cảm ơn Giám đốc Khương! Giám đốc Khương hào phóng quá! Lâu lắm rồi mới được uống loại cà phê cao cấp thế này.”
Lạc Dĩnh Dĩnh nhìn những viên kẹo bạc hà bị mọi người tùy ý vứt trên bàn, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, giấu túi kẹo chưa phát hết ra sau lưng.
Sắc mặt Phương Vũ hơi trầm xuống, kéo tôi vào văn phòng của anh ta, hạ thấp giọng.
“Em làm vậy chẳng phải khiến Dĩnh Dĩnh khó xử sao?”
Tôi không hề né tránh, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Tôi mời nhân viên uống ly cà phê, sao lại khiến cô ta khó xử?”
Phương Vũ bất lực day day thái dương.
“Dĩnh Dĩnh là nhân viên mới, muốn tạo dựng mối qu/an h/ệ tốt với mọi người là chuyện tốt.”
“Cô ấy vừa phát viên kẹo bạc hà 5 xu, em ngay sau đó đã tặng ly cà phê mười mấy đồng, cô ấy có thể thấy dễ chịu sao?”
Sau đó, Phương Vũ nắm lấy tay tôi, giọng dịu lại:
“Khương Lam, anh nói những điều này không phải để trách em.”
“Dĩnh Dĩnh cũng là vì sự đoàn kết của công ty, em làm vậy sẽ làm nhụt chí của nhân viên.”
“Lát nữa em đi tìm Dĩnh Dĩnh giải thích cho tử tế, cô bé này tính cách tốt, sẽ không gi/ận đâu.”
Tôi nhanh chóng rút tay ra.
Cười nhạt:
“Chưa từng thấy ông chủ nhà nào làm việc mà còn phải đi giải thích với thực tập sinh cả.”
Phương Vũ nhíu mày.
“Khương Lam, trước đây em đâu phải người m/áu lạnh như vậy, em từng nói gh/ét nhất những kiểu làm việc tư bản đó.”
Tôi khoanh tay trước ngựk, giọng điệu thờ ơ.
“Tôi không có thời gian chăm sóc sức khỏe tâm lý cho tất cả mọi người.”