“Chị Trương, em đang mời khách ở Quỳnh Lâu Yến mà thanh toán lại thiếu tiền, chị có thể...”
“Alo chị Vương...”
Cô ta gọi điện cho từng người đồng nghiệp cũ mà trước đây cô ta ra sức lấy lòng.
Nhưng đều bị từ chối thẳng thừng.
Cuối cùng, Lạc Dĩnh Dĩnh hoàn toàn sụp đổ.
“Sao mọi người lại thấy ch*t không c/ứu thế hả?! Lúc sai vặt em đi in tài liệu, sửa báo cáo thì mặt dày lắm cơ mà!”
Người đồng nghiệp bị m/ắng xối xả cũng không phục.
Đáp trả lại.
“Quy định nhân viên một khi đã sửa đổi chắc chắn là có thay đổi lớn, cô không đọc thì trách ai?”
“Còn dám gọi Champagne Armand de Brignac, cả công ty này từ trên xuống dưới đi tiếp khách chẳng ai dám chơi sang thế, lúc gọi món cô không dùng n/ão à?”
Lạc Dĩnh Dĩnh cứng họng.
Cô ta mượn khắp lượt đồng nghiệp trong công ty, có người mềm lòng hứa cho mượn 500 tệ.
Nhưng vài trăm tệ so với 50.000 tệ thì chẳng thấm vào đâu.
Thấy cơn gi/ận của ông Lâm sắp bùng n/ổ, lúc này tôi mới ung dung đứng dậy, bước về phía quầy thu ngân.
“Ông Lâm, trùng hợp quá.”
Ông Lâm nhìn thấy tôi thì ngẩn người một giây, sau đó giọng điệu bất mãn nói.
“Giám đốc Khương, hóa ra cô cũng ở đây?”
“Cô làm ăn thế này là không được rồi, để một con nhóc choắt con ra tiếp khách, giờ đến tiền thanh toán cũng không có! Cả đời tôi chưa bao giờ thấy mất mặt đến thế này.”
Trên mặt Lạc Dĩnh Dĩnh đầy vẻ hoảng lo/ạn.
“Giám đốc Khương, em...”
Tôi không thèm để ý đến cô ta.
“Xin lỗi ông Lâm, không ai nói với tôi là tối nay ông ăn cơm ở Quỳnh Lâu Yến, hôm nay tôi chỉ tình cờ gặp ông thôi.”
“Nhân viên bàn giao công việc không chu đáo, tôi về sẽ xử lý theo quy chế, ông bớt gi/ận cho.”
“Hay là thế này, tôi mời ông sang bên cạnh uống chén trà, coi như là tạ lỗi.”
Quản lý Vương rất biết ý.
Ông ta vẫy tay, bảo bảo vệ dạt sang hai bên mở đường.
Ông Lâm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lườm Lạc Dĩnh Dĩnh một cái rồi cùng tôi đi ra ngoài.
Thấy tôi không có ý định thanh toán, Lạc Dĩnh Dĩnh cuống lên.
Vội vàng chặn trước mặt tôi.
“Giám đốc Khương, chị đừng đi, tiền mời ông Lâm ăn cơm vẫn chưa thanh toán đâu.”
“Tuy là em mời, nhưng em cũng là vì công ty mà, chị là sếp, đã ở đây rồi thì thanh toán luôn đi.”
Tôi mỉm cười, nhưng giọng điệu lạnh băng:
“Làm theo quy trình đăng ký, tự trả trước, rồi mới báo cáo tài chính.”
“Giám đốc Khương, em chỉ là một con trâu con ngựa bình thường mới tốt nghiệp, lấy đâu ra nhiều tiền thế ạ?”
Giọng Lạc Dĩnh Dĩnh đã bắt đầu nghẹn ngào.
Trông vô cùng đáng thương.
Đáng tiếc, tôi không ăn cái bài đó.
Tôi mặt không cảm xúc nhìn Lạc Dĩnh Dĩnh.
“Cái cách cô gọi món thì không giống một con trâu con ngựa bình thường chút nào đâu.”
“Tôi còn việc phải làm, lát nữa thanh toán xong thì nhớ lấy hóa đơn, mai mang về phòng tài chính mà báo cáo.”
“Đúng rồi, tôi chưa nhận được đơn xin của cô, nên chỉ có thể thanh toán trong hạn mức 10.000 tệ thôi.”
Nói xong, tôi cùng ông Lâm quay người đi sang tiệm trà ở phía bên kia đường.
Ông Lâm vẫn chưa hết gi/ận.
Liên tục cằn nhằn với tôi: “Người trẻ bây giờ đúng là hấp tấp, tôi cứ tưởng cô bé này biết việc, không ngờ lại không đáng tin thế.”
“Từ nay về sau đừng để cô ta tiếp xúc công việc với chúng tôi nữa, tôi không muốn nhìn thấy cô ta lần nào nữa!”
Tôi liên tục gật đầu đáp ứng.
Lại bảo phục vụ mang bát canh giải rư/ợu lên cho ông Lâm, lúc này mới từ từ đi vào vấn đề chính.
“Ông Lâm, ngoài việc hợp tác lần này, tôi còn một chuyện muốn bàn với ông.”
“Chuyện trước đây ông từng đề cập, Thịnh Thế muốn thu m/ua Đỉnh Thái ấy, ông còn nhớ không?”
Sau màn náo lo/ạn vừa rồi, lại uống thêm nửa bát canh giải rư/ợu.
Ông Lâm đã tỉnh táo hơn nhiều.
Ông ấy nghiêm túc nhìn tôi.
“Trước đây tôi đã từng đề nghị thu m/ua với cô, nhưng cô bảo Đỉnh Thái là tâm huyết của cô, sao giờ lại đổi ý rồi?”
Tôi thở dài.
Cố tình tỏ ra bất lực:
“Tình hình bây giờ căng thẳng, nếu có Thịnh Thế làm chỗ dựa, sự phát triển của Đỉnh Thái sẽ tốt hơn.”
“Tuy Đỉnh Thái là tâm huyết của tôi, nhưng vì nhân viên của mình, đây là cách tốt nhất.”
Đây cũng không hoàn toàn là tôi bịa ra.
Trong phần bình luận thường xuyên có người bàn về cốt truyện gốc.
Theo hướng đi ban đầu, sau khi Lạc Dĩnh Dĩnh chiếm vị trí của tôi, Đỉnh Thái đã gặp phải một cuộc khủng hoảng dòng vốn nghiêm trọng.
Gần như tuyên bố phá sản.
Nhưng Lạc Dĩnh Dĩnh không chịu thua, tìm đến ông Lâm c/ầu x/in giúp Đỉnh Thái vượt qua kiếp nạn.
Thịnh Thế thu m/ua Đỉnh Thái, Lạc Dĩnh Dĩnh và Phương Vũ làm lại từ đầu.
Trở thành cặp đôi kề vai sát cánh, tình cảm ngày càng sâu đậm.
Đằng nào thì sớm muộn cũng bị Thịnh Thế thu m/ua, chi bằng bây giờ tôi chủ động đề nghị.
Quan trọng hơn là.
Chỉ có sự góp mặt của ông Lâm mới có thể kiềm chế được Phương Vũ.
Nửa tiếng sau, tôi bắt tay ông Lâm.
“Hợp tác vui vẻ, Giám đốc Khương.”
Tôi cũng mỉm cười: “Hợp tác vui vẻ.”
Sau khi chia tay ông Lâm, trên đường lái xe về nhà, tôi lướt thấy một livestream cùng thành phố.