Tôi không còn đợi bạn nữa

Chương 1

03/08/2026 10:11

Trước khi làm phẫu thuật, anh bạn thân hỏi tôi:

“Cậu và Tống Tri Vi sắp kết hôn rồi, sao đột nhiên lại muốn chia tay?”

Tôi đưa điện thoại cho cậu ấy: “Vì một tin nhắn WeChat.”

Đoạn chat dừng lại ở buổi trưa, tôi gửi cho Tống Tri Vi tấm ảnh chụp bữa ăn, phàn nàn rằng đồ ăn ngoài ở quán này khó ăn quá.

Bốn tiếng sau, cô ấy trả lời một chữ “Ừ”.

Thế nhưng trên mạng xã hội, tôi lại thấy cô ấy thả tim vào bài đăng bữa trưa của Thẩm Độ Viễn, kèm bình luận: 【Ăn đồ ngoài không tốt cho sức khỏe đâu. Sau này em sẽ nấu cơm cho anh ăn như hôm nay nhé.】

Bên dưới là hàng loạt những câu chuyện vụn vặt của hai người họ, trò chuyện vô cùng sôi nổi.

Tôi nhìn chằm chằm vào bài đăng đó rất lâu, rồi xóa đi dòng tin nhắn “Trưa nay anh ăn gì” trong khung chat.

Tôi lướt ngược lên xem lại lịch sử trò chuyện của chúng tôi.

Bảy năm qua, tôi luôn thích chia sẻ với Tống Tri Vi những chuyện vụn vặt không đâu, nói về hoa, về cỏ, về con mèo hoang dưới lầu. Tống Tri Vi từ việc hào hứng trò chuyện với tôi lúc ban đầu, dần dần trở nên qua loa, ậm ừ cho có lệ.

Bởi vì Thẩm Độ Viễn đã về nước rồi.

Tình yêu luôn đi kèm với mong muốn chia sẻ, những điều cô ấy không nói với tôi, nghĩa là đã nói với người khác rồi.

“Hứa Thanh, đến giờ phẫu thuật rồi.”

Cô y tá gọi tôi.

Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, rồi bước đi.

Tống Tri Vi, ráng chiều hôm nay rất đẹp, nhưng tôi không còn muốn chụp cho cô xem nữa.

Từ b/ệnh viện trở về đã là hơn tám giờ tối.

Tôi đứng ở cửa, chưa kịp thay giày đã nghe thấy giọng cười nói của Tống Tri Vi.

Cô ấy đang trò chuyện rất vui vẻ với Thẩm Độ Viễn ở đầu dây bên kia.

“Em cũng thấy bộ phim đó rất thú vị, có cơ hội chúng ta cùng đến rạp xem lại đi. Tình tiết trong đó thật sự rất tuyệt, nhất là đoạn cuối...”

Tống Tri Vi ngẩng đầu thấy tôi đứng ở cửa với khuôn mặt tái nhợt, biểu cảm không hề thay đổi.

Cô ấy chỉ đưa tay che ống nghe, nhìn tôi rồi buông một câu:

“Em đang bàn việc với Độ Viễn, lát nữa sẽ vào thư phòng. Hôm nay mệt quá nên không nấu cơm, anh tự gọi đồ ăn ngoài mà ăn nhé.”

“Anh bị đ/au dạ dày, chẳng phải hai ngày nữa là phẫu thuật rồi sao? Nhớ chọn mấy chuỗi cửa hàng lớn mà gọi, cho sạch sẽ.”

Nói xong, Tống Tri Vi không đợi tôi trả lời, lại áp điện thoại vào tai.

“Đúng rồi, Độ Viễn này. Còn một bộ phim tài liệu rất hay, anh xem chưa? Tên là...”

Cô ấy xoay người, đi thẳng về phía thư phòng rồi đóng cửa lại.

Tôi nhìn bóng lưng khuất dần của Tống Tri Vi, rồi cúi đầu nhìn tờ giấy phẫu thuật dạ dày đang nắm ch/ặt trong tay.

Tôi tự giễu lắc đầu, cười khổ hai tiếng.

Vốn dĩ tôi muốn nói chuyện tử tế với Tống Tri Vi, nói rõ chuyện chia tay, coi như cũng là xứng đáng với bảy năm tình cảm của chúng tôi.

Không ngờ, đến chút thời gian đó cô ấy cũng chẳng muốn dành cho tôi.

Vừa phẫu thuật xong, cơ thể yếu ớt mệt mỏi, tôi chẳng có chút khẩu vị nào.

Tôi không gọi đồ ăn, trực tiếp đi tắm, nghĩ bụng đợi Tống Tri Vi trò chuyện xong sẽ nói chuyện của chúng tôi.

Thế nhưng tôi đợi rất lâu, đến mức vé tàu rời đi cũng sắp m/ua xong rồi, Tống Tri Vi vẫn miệt mài “nấu cháo điện thoại” với Thẩm Độ Viễn trong thư phòng.

Điều này làm tôi nhớ lại những ngày đầu chúng tôi mới yêu nhau.

Chỉ một câu quảng cáo trên tivi thôi cũng có thể nói chuyện với nhau cả buổi.

Vậy mà giờ đây, tôi gần như chẳng thể nhớ nổi lần cuối cùng trò chuyện quá năm câu với Tống Tri Vi là khi nào.

Chắc là tuần trước khi chọn thực đơn cho tiệc cưới.

Đó là lần hiếm hoi chúng tôi trò chuyện đàng hoàng, cuối cùng lại cãi nhau dữ dội vì món “cá mú hấp”.

Tôi kiên quyết đòi hủy món đó:

“Tống Tri Vi, anh bị dị ứng hải sản. Anh hoàn toàn không ăn được cá mú!”

Tống Tri Vi thiếu kiên nhẫn khuyên tôi:

“Thì anh không ăn là được chứ gì, Độ Viễn thích ăn cá mà.”

“Anh đừng có ích kỷ như thế có được không?”

Tôi sững người vì bị m/ắng.

Không hiểu nổi tại sao trong chính tiệc cưới của mình, việc hủy một món mà bản thân không thể ăn lại bị coi là ích kỷ.

Kết quả cuối cùng đương nhiên là tan rã trong không vui.

Thực đơn của buổi tiệc vẫn chưa được chốt.

Giờ nghĩ lại, thực ra nên đề nghị chia tay từ ngày đó mới phải. Chỉ là tôi không nỡ, cứ cố chấp đợi đến hôm nay, đợi đến khi Tống Tri Vi quên cả việc ở bên cạnh chăm sóc tôi phẫu thuật, tôi mới chịu từ bỏ hy vọng.

Đến một giờ rưỡi sáng, Tống Tri Vi cuối cùng cũng chịu về phòng ngủ.

Cơn buồn ngủ đang kéo đến khi tôi tựa vào đầu giường cũng tỉnh táo lại đôi chút.

Tôi ngồi thẳng dậy, nhìn cô ấy một cách nghiêm túc:

“Tống Tri Vi, anh có chuyện muốn nói với em.”

Tống Tri Vi ngồi bên mép giường, liếc nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của tôi.

Cô ấy thở dài đầy bất lực.

“Hứa Thanh, em đi làm cả ngày mệt lắm rồi. Thật sự không có thời gian để nghe anh nói mấy chuyện vụn vặt đâu.”

“Ngủ trước đi, có chuyện gì để mai rồi nói.”

Tống Tri Vi đổ người xuống bên cạnh tôi, quay lưng lại rồi nhắm mắt.

Căn phòng bỗng chốc im lặng đến đ/áng s/ợ.

Chỉ còn lại tiếng thở đều đều của Tống Tri Vi.

Bao nhiêu lời muốn nói nghẹn ứ trong lòng, khiến cổ họng đ/au nhói, tôi lặng lẽ rơi nước mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
12 Tự Làm Tự Chịu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm