Tiếng thông báo điện thoại lại kéo tôi trở về thực tại.
Đó là tin nhắn x/ác nhận m/ua vé máy bay thành công.
Chuyến bay vào rạng sáng ngày mai.
Để Tống Tri Vi và bảy năm tình cảm này lại thành phố này.
Tôi quệt vội hai hàng nước mắt, cuộn mình trên giường rồi thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, Tống Tri Vi hiếm hoi dậy sớm, đang đeo tạp dề tất bật trong bếp.
Thấy tôi bước ra, cô ấy cười dịu dàng với tôi:
“Anh dậy rồi à?”
“Em làm bữa sáng cho anh này, tranh thủ lúc còn nóng ăn thử đi.”
Tôi thoáng thẫn thờ, hơi không quen mà cong nhẹ khóe mắt.
“Vất vả cho em rồi. Anh sẽ ăn không sót một chút nào.”
“Em làm món gì...”
Lời tôi nói còn chưa dứt đã khựng lại.
Bởi vì trên bàn bày ra hai quả trứng luộc đã bị khoét mất lòng đỏ, một đống rìa bánh mì nướng khô cứng đen sì, cùng vài lá rau diếp đã héo úa ở mép.
Tống Tri Vi vừa cởi tạp dề vừa giải thích:
“Độ Viễn bảo muốn ăn sandwich em làm, em thấy trong nhà còn nên làm cho anh ấy một ít. Anh ấy thích ăn lòng đỏ và ruột bánh mì, em đều để dành cho anh ấy cả rồi.”
Cô ấy lại chỉ vào đống đồ thừa:
“Anh tuy bị đ/au dạ dày nhưng cũng không nên kén chọn, anh ăn hết chỗ còn lại đi.”
Nói rồi, cô ấy lại lấy cả mấy hộp sữa tôi tự m/ua để bổ sung canxi bỏ vào túi đựng đồ ăn.
“Sữa trong nhà hình như sắp hết rồi, em lấy đi hết luôn. Lát nữa anh tự m/ua thêm nhé. À, còn đống bát đĩa thì nhờ anh rửa giúp em luôn nha.”
“Em phải đưa Độ Viễn đi làm, không kịp nữa rồi.”
Cửa đóng “rầm” một tiếng.
Tôi đứng cạnh bàn ăn, nhìn đống đồ thừa trong đĩa.
Nghĩ xem liệu có phải di chứng từ ca phẫu thuật hôm qua không, chỉ thấy cơ thể đ/au đớn vô cùng, đến cả thở cũng không ra hơi.
Tôi gục xuống ghế, khóc trong tủi thân và đ/au đớn.
Khóc đến mức đôi mắt sưng húp, tôi mới chậm rãi đứng dậy, đống đồ trong đĩa không đụng đến một miếng, đổ sạch vào thùng rác.
Tôi đứng dậy quay về phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Đồ của tôi không nhiều, bảy năm tình cảm đi đến cuối cùng, cũng chỉ nặng bằng hai chiếc vali cỡ lớn.
Phải đến tận trưa, tôi mới cảm thấy đói một cách chậm chạp.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn gửi cho Tống Tri Vi một tin nhắn.
【Trưa nay em có rảnh không?】
【Anh tìm em, cùng ăn bữa trưa, có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.】
Không nằm ngoài dự đoán, Tống Tri Vi không trả lời.
Tôi lướt mạng xã hội, rõ ràng ba phút trước cô ấy vẫn còn bình luận dưới bài đăng của Thẩm Độ Viễn.
Tôi nghiến răng, dứt khoát copy dòng tin nhắn đó rồi hỏi cô ấy ngay dưới phần bình luận.
Tống Tri Vi trả lời ngay lập tức.
【Đang bận, không rảnh.】
Lòng tôi đắng ngắt, cũng không gửi thêm bất cứ tin nhắn nào nữa.
Mà trực tiếp gọi điện cho Tống Tri Vi.
“Hứa Thanh, chẳng phải em đã nói...”
“12 giờ rưỡi trưa, anh đợi em ở nhà hàng Tây đối diện công ty em.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Không cho Tống Tri Vi bất kỳ cơ hội nào để đổi ý, cũng không cho bản thân mình cơ hội rút lui.
Tôi ngồi đợi ở nhà hàng Tây đến 1 giờ 10 phút, Tống Tri Vi vẫn chưa xuất hiện. Tôi cứ ngỡ cô ấy định “leo cây” mình, cầm điện thoại lên định gọi thêm cuộc nữa.
Cuối cùng Tống Tri Vi cũng đến.
Tôi vừa định mở lời thì Thẩm Độ Viễn đã xuất hiện sau lưng cô ấy.
“Chào anh Hứa, em thấy bình luận của anh nên đến ăn chực bữa cơm.”
“Anh không phiền chứ?”
Tôi không nói gì, lạnh mặt nhìn Tống Tri Vi.
Đang đòi hỏi một lời giải thích.
Cô ấy bị tôi nhìn đến mức mất kiên nhẫn, buông một câu giải thích qua loa:
“Đi đón Độ Viễn nên đến muộn một chút.”
“Xin lỗi nhé.”
Tôi “ừ” một tiếng, không chút cảm xúc, cúi đầu lật menu.
Tống Tri Vi nhìn tôi đầy vẻ kinh ngạc.
Vốn tưởng rằng tôi sẽ làm ầm ĩ một trận, không ngờ lại nhẹ nhàng bỏ qua như vậy.
Tôi giơ tay gọi phục vụ:
“Cho tôi set A. Rư/ợu vang trong đó đổi thành nước ấm là được, cảm ơn.”
Thẩm Độ Viễn ngồi đối diện bỗng nhiên ghé sát vào, chỉ vào menu nũng nịu nói:
“Set tình nhân này nhìn ngon quá đi, tiếc là anh Hứa không ăn được hải sản nên không gọi được, nhưng em và Tri Vi đều rất thích. Hay là chúng ta gọi set tình nhân đi.”
“Anh Hứa, được không ạ?”
Tống Tri Vi nhíu ch/ặt mày.
Dù sao lần trước chúng tôi cũng đã cãi nhau vì chuyện hải sản trong thực đơn tiệc cưới, lần này lại là set tình nhân.
Dù cô ấy có thân thiết với Thẩm Độ Viễn đến đâu cũng biết điều này không phù hợp.
“Độ Viễn, hay là đừng gọi set...”
“Được.”
Tôi ngắt lời cô ấy, mắt cũng không buồn ngước lên.
Ánh mắt Tống Tri Vi nhìn tôi càng thêm kỳ lạ, đến cuối cùng, cô ấy vẫn không để Thẩm Độ Viễn gọi set tình nhân đó.
Còn dùng ánh mắt liếc nhìn để quan sát phản ứng của tôi sau khi nghe thấy.
Tiếc là, tôi chẳng có phản ứng gì cả.
Không phải là giả vờ.
Mà là thực sự cảm thấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa.