Suốt bữa ăn, Tống Tri Vi nhìn tôi mấy lần như muốn nói rồi lại thôi, nhưng đều bị những câu chuyện rôm rả của Thẩm Độ Viễn lấn át.
Tôi lặng lẽ ăn thức ăn trong đĩa, lắng nghe họ nói về phim ảnh, công việc, những chuyện thú vị gần đây. Không khí nồng nhiệt đó giống hệt tôi và cô ấy của bảy năm về trước.
Cho đến tận lúc ra về, Tống Tri Vi mới sực nhớ ra hỏi tôi:
“Hứa Thanh, chuyện quan trọng mà anh nói rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi lau miệng, xách túi lên.
“Chuyện riêng của hai chúng ta, nên để hai chúng ta nói riêng với nhau.”
“Đi thôi, em nên về nghỉ trưa đi.”
Tống Tri Vi biết mình đuối lý, ngượng ngùng không nói gì thêm, chỉ nhìn tôi đầy khó xử.
“Cái đó... công ty của Độ Viễn ở xa, bên này lại khó bắt xe. Lát nữa em phải đưa anh ấy về trước, cho nên...”
Tôi hiểu ý ngoài lời của Tống Tri Vi, chủ động đưa màn hình điện thoại cho cô ấy xem.
“Anh đặt được xe rồi, cũng dễ bắt lắm.”
“Em đưa cậu ấy đi đi.”
Tống Tri Vi có chút áy náy, chủ động bước đến bên cạnh tôi, muốn nắm lấy tay tôi nói vài lời ngọt ngào.
Tôi lặng lẽ tránh sang một bên.
“Xe của anh đến rồi.”
Tôi xoay người bước ra ngoài cửa.
Tống Tri Vi đuổi theo hai bước, thề thốt đảm bảo:
“Hứa Thanh, anh yên tâm. Hôm nay em nhất định sẽ về sớm để ở bên anh.”
Tôi gật đầu, coi như tin Tống Tri Vi lần cuối cùng.
Trở về nhà, tôi xử lý xong xuôi mọi thứ cần thiết, chiếc vali được đặt ngay ngắn ở lối vào.
Rất dễ thấy, tiện cho việc kéo đi là lên đường.
Năm giờ chiều, cửa đột nhiên mở.
Là Tống Tri Vi.
Tôi có chút nghi hoặc.
Bình thường năm rưỡi cô ấy mới tan làm, giờ này đã tính là về sớm rồi.
Tống Tri Vi về sớm để ở bên tôi sao?
Tôi thò đầu ra khỏi phòng, còn chưa đứng vững, Tống Tri Vi đã như một cơn gió lao tới, đ/âm sầm vào vai tôi.
Cả người tôi đ/ập mạnh vào tường, sau lưng đ/au điếng.
Cô ấy thậm chí còn chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái, lao thẳng vào phòng ngủ chính, lục tung cả tủ quần áo.
Tôi chống tường đứng dậy.
“Tống Tri Vi, em tìm cái gì đấy?”
Tống Tri Vi không ngẩng đầu, sốt sắng nói:
“Độ Viễn đang truyền nước, em phải đến b/ệnh viện ở bên anh ấy.”
“Bên đó máy lạnh để nhiệt độ thấp, em phải lấy cái chăn. Chăn trong nhà để đâu rồi?”
Tôi không trả lời câu hỏi của Tống Tri Vi.
Chỉ hỏi cô ấy:
“Không phải em nói hôm nay sẽ về sớm để ở bên anh sao?”
Tống Tri Vi tìm thấy chăn, lại vội vã lướt qua người tôi, chẳng biết lại đang lục lọi thứ gì.
Giọng cô ấy trở nên bực bội:
“Anh bị b/ệnh mà tai cũng lãng đi rồi à?”
“Chẳng phải đã nói là Độ Viễn đang truyền nước rồi sao? Hôm nay không rảnh, để hôm khác đi.”
Nhưng Tống Tri Vi ơi, chúng ta làm gì còn “hôm khác” nữa.
Tôi không thể kìm nén được sự tủi thân và phẫn nộ trong lòng, nghẹn ngào chất vấn:
“Vậy nếu anh cứ nhất quyết là hôm nay thì sao?”
“Thẩm Độ Viễn bị b/ệnh. Cậu ta có bố mẹ, tệ nhất cũng còn đồng nghiệp bạn bè. Tống Tri Vi, em là cái gì của cậu ta chứ? Tại sao phải bỏ mặc chồng mình để chạy đôn chạy đáo đi chăm sóc cậu ta?”
Tống Tri Vi bị tôi quát đến mức dừng tay.
Cô ấy nhìn tôi đầy chán gh/ét, như nhìn một kẻ đi/ên đang vô lý gây chuyện.
“Em và Độ Viễn lớn lên cùng nhau, cậu ấy gọi mẹ em là mẹ nuôi. Em chăm sóc cậu ấy với tư cách bạn bè thì có gì quá đáng?”
“Hứa Thanh, anh có thể bình tĩnh lại được không.”
“Đừng có b/ệnh một chút là suốt ngày suy diễn lung tung!”
Nói xong, Tống Tri Vi tống tất cả những thứ vừa lục được vào túi du lịch rồi định bỏ đi.
Tôi không kìm được mà chắn trước mặt cô ấy.
“Tri Vi, đừng đi.”
“Ở lại nghe anh nói vài câu, được không? Coi như anh c/ầu x/in em đấy!”
Tống Tri Vi nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi.
Do dự vài giây, không hề có sự thương xót, chỉ có sự phiền chán vì bị níu kéo.
Cô ấy nghiêng người lách qua tôi, thậm chí còn đ/á văng hai chiếc vali đang cản đường của tôi. Cô ấy phẩy tay đầy thiếu kiên nhẫn:
“Thật không hiểu anh đang làm lo/ạn cái gì nữa...”
“Biết rồi, biết rồi. Em sẽ về sớm.”
Cô ấy đóng sầm cửa rời đi.
Rầm!
Trong nhà tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ, tôi chỉ nghe thấy tiếng ai đó đang khóc.
Là chính tôi.
Tôi cứ thế ngồi trên ghế sofa, chờ Tống Tri Vi trở về.
Một tiếng trôi qua, tôi gửi cho cô ấy một tin nhắn: 【Về nhà không?】 -- Đã xem
Tống Tri Vi không trả lời.
Tiếng thứ hai, lại một tin nhắn nữa: 【Anh thực sự có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.】 -- Đã xem
Tiếng thứ ba: 【Lần cuối cùng đấy, không về sao?】
Lần này, ngay cả tin nhắn cũng không gửi đi được nữa.
Tống Tri Vi thấy tôi phiền phức, đã xóa kết bạn với tôi rồi.
Tôi nhìn dấu chấm than màu đỏ chói mắt đó, cảm thấy bản thân mình như một trò cười.
Nước mắt đã ngừng rơi từ lâu.
Đến tiếng thứ tư, tôi gửi cho Tống Tri Vi tin nhắn cuối cùng:
【Tống Tri Vi, chúng ta chia tay đi.】