“Từ nhỏ đến lớn sao mà lắm b/ệnh tiểu thư thế? Mợ con đặc biệt m/ua lạc về, bảo hầm chân giò là thơm nhất. Ngửi một chút thì ch*t à?”

“Đúng đấy.” Trần Duy Di đứng bên cạnh hùa theo.

“Chị, chị đừng làm tụt hứng được không? Tu Tự Nhiên vẫn còn ở đây đấy.”

Tu Tự Nhiên, tên bạn trai của nó.

Tôi nhìn họ.

Nhìn cái gọi là gia đình này.

“Vâng.”

Tôi xoay người đi vào phòng bếp.

Đóng cửa trượt lại.

Ngăn cách với những tiếng cười nói vui vẻ bên ngoài.

Tôi dựa vào bàn bếp, rút điện thoại từ trong túi ra.

Mở WeChat, tìm ảnh đại diện của chủ nhà trọ.

[Cô ơi, tiền cọc căn hộ bên đó cháu không lấy lại nữa, tối nay cháu sẽ chuyển đi.]

Sau khi gửi tin nhắn này.

Tôi mở thư viện ảnh, chọn những tấm ảnh gia đình ít ỏi còn sót lại.

Từng tấm một.

Tôi nhấn nút xóa tất cả.

Mười một giờ đêm.

Khách khứa cuối cùng cũng về hết.

Phòng khách bừa bãi như một bãi chiến trường.

Vỏ hạt dưa, vỏ trái cây, giấy ăn dính dầu mỡ vứt lung tung khắp nơi.

Trần Duy Di ngáp một cái rồi đi vào phòng.

Cửa đóng “bụp” một tiếng.

Bố nằm dài trên ghế sofa, xoa bóp vai.

“Mệt ch*t tôi rồi.”

Ông giơ chân lên, đ/á vào người tôi đang ngồi xổm nhặt rác.

“Trần Dạu, quét dọn sạch sẽ rồi hãy ngủ nhé. Ngày mai Tự Nhiên dậy mà thấy bẩn thế này thì mất mặt lắm.”

Tôi bóp bẹp vỏ lon cuối cùng, ném vào túi rác.

“Sáng mai con đi rồi.”

Bố nhắm mắt lại, ậm ừ cho qua chuyện.

“Đi thì đi. Về trường tìm lấy cái việc tử tế mà làm, đừng có nghĩ mấy chuyện viển vông nữa.”

Mẹ từ nhà vệ sinh bước ra, vừa lau mặt vừa nói.

“Phải rồi, trước con bảo con đi làm thêm ở trường tiết kiệm được ba vạn tệ đúng không?”

Động tác trên tay tôi khựng lại.

Đó là số tiền tôi dành dụm từng xu một từ việc làm thêm và học bổng suốt năm hai, năm ba.

Số tiền đó nằm trong một thẻ ngân hàng đứng tên tôi.

Nhưng thẻ lại do mẹ giữ, bà bảo sợ tôi tiêu xài hoang phí.

“Duy Di sắp thực tập rồi, yêu đương cũng tốn kém lắm.”

Mẹ ném khăn tắm lên giá.

“Số tiền đó con rút ra trước đi, đưa cho em nó góp tiền cọc m/ua xe.”

Giọng bà bình thản, như thể đang đòi một món đồ chơi rẻ tiền.

Tôi đứng dậy, xách hai túi rác khổng lồ.

“Đó là tiền sinh hoạt phí để con đi nước ngoài.”

Phòng khách lặng ngắt trong một giây.

Bố đột ngột mở mắt, ngồi thẳng dậy.

“Đi nước ngoài cái gì? Con đi/ên à?”

“Chút tiền đó mà đòi đi nước ngoài? Đi đâu? Đi châu Phi đào mỏ à?”

Mẹ cũng cau mày.

“Đừng có suốt ngày trèo cao. Tiền đó dù là con tiết kiệm, nhưng đưa em dùng thì đã sao?”

“Nó sau này thành đạt rồi, chẳng lẽ lại quên mất chị gái là con sao?”

Tôi nhìn họ.

Nhìn hai khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ này.

“Thẻ ở chỗ mọi người, mật khẩu là ngày sinh của Trần Duy Di.”

Nói xong câu đó, tôi xách túi rác đi về phía lối vào.

Bố cười khẩy ở phía sau.

“Coi như con còn biết điều.”

Sáu giờ sáng hôm sau.

Trời vừa tờ mờ sáng.

Tôi mở mắt trên ghế sofa.

Không cởi quần áo, cứ thế nằm mặc nguyên bộ đồ suốt cả đêm.

Tôi ngồi dậy, gấp tấm chăn cũ kỹ lại gọn gàng, đặt vào một góc ghế.

Vali đã được thu dọn từ trước.

Bên trong chỉ có vài bộ quần áo thay đổi và mô hình cánh tuabin bị nứt.

Cái nhà này, chẳng có gì thuộc về tôi cả.

Tôi đi đến cạnh bàn trà.

Đặt chùm chìa khóa nhà có móc treo Snoopy màu xanh lên mặt bàn kính.

Kim loại va chạm phát ra tiếng kêu giòn tan khe khẽ.

Tôi nhìn quanh bốn phía.

Phòng khách này, ngôi nhà này.

Từ nay về sau sẽ không còn dấu vết nào của Trần Dạu nữa.

Tôi kéo cần vali.

Bánh xe lăn trên sàn gỗ, phát ra tiếng m/a sát nhỏ.

Khi đi ngang qua phòng Trần Duy Di, hơi lạnh từ điều hòa lọt qua khe cửa.

Bên trong đang ngủ là người được cưng chiều nhất trong cái nhà này.

Tôi đẩy cửa chống tr/ộm ra.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang lập tức bật sáng.

Khoảnh khắc đóng cửa lại.

Tiếng chốt khóa lọt vào ổ nghe dứt khoát và gọn gàng.

Không một ai ra tiễn tôi.

Hai tiếng sau.

Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa trong sảnh chờ sân bay.

Màn hình lớn phía trên đầu đang chạy thông tin chuyến bay.

Giọng nữ dịu dàng vang lên từ loa phát thanh.

“Hành khách chuyến bay đi Singapore xin lưu ý, chuyến bay của quý khách hiện bắt đầu làm thủ tục lên máy bay...”

Tôi đứng dậy, nắm ch/ặt hộ chiếu và thẻ lên máy bay trong tay.

Điện thoại rung lên một cái.

Là tin nhắn WeChat của Trần Duy Di.

[Chị, ba vạn tệ của chị em rút rồi nhé. Cảm ơn chị.]

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc.

Ngón tay lướt nhẹ, nhấn vào tùy chọn chặn.

Nút x/ác nhận màu đỏ được nhấn xuống.

Thế giới cuối cùng cũng hoàn toàn thanh tịnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
12 Tự Làm Tự Chịu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm