Buổi trưa tôi nhắn tin lại cho Lục Diễn: [Trang trí cái gì?]
Anh trả lời trong giây lát: [Bóng bay, đèn nháy các thứ, Hứa Hâm thích phong cách ins, em giúp anh làm nhé, anh phụ trách nấu nướng.]
Tôi biết Hứa Hâm thích phong cách ins.
Nhưng đó là do anh nói cho tôi biết, không phải do tôi tự quan sát thấy.
Anh nhớ rõ cô ấy thích phong cách gì.
Tôi gõ phím: [Hay là đặt nhà hàng bên ngoài đi? Nhà mình chỗ chật lắm.]
Anh trả lời: [Hứa Hâm nói muốn cảm giác homeparty, thoải mái một chút, em biết cô ấy không thích ăn ngoài mà.]
Anh biết cô ấy không thích ăn ngoài.
Anh biết cô ấy thích gì, không thích gì.
Còn lời hứa “hôm khác bù” của tôi, rốt cuộc là bao giờ mới bù?
Chiều thứ Năm, tôi xin nghỉ nửa buổi, đi m/ua bóng bay và đèn nháy.
Lượn qua hai cửa hàng mới gom đủ tông màu Morandi mà Hứa Hâm thích.
Lúc về nhà, Lục Diễn đã ở trong bếp, chiếc tạp dề được thắt rất chỉn chu.
Trên bếp bày sáu bảy lọ gia vị, trên thớt có cá hồi và bơ đã c/ắt sẵn.
“Em về rồi à? M/ua bóng bay chưa?”
“M/ua rồi.”
“Thổi trước đi nhé, tay anh đang bận.”
Tôi một mình ở phòng khách thổi bóng bay.
Thổi được hơn hai mươi quả thì môi tê dại, tay cũng mỏi nhừ.
Lục Diễn thò đầu từ bếp ra: “Dùng miệng thổi mệt lắm, Hứa Hâm trước đây từng gửi cho anh link cái bơm bóng, em tìm trong giỏ hàng điện thoại của anh xem có không.”
Điện thoại anh đang để trên bàn trà.
“Anh tự tìm đi, mật khẩu em không biết.”
“0317.”
Anh buột miệng nói ra.
Ngày 17 tháng 3.
Sinh nhật Hứa Hâm.
Mật khẩu điện thoại của anh là ngày sinh của Hứa Hâm.
Tôi dừng lại, nhìn chiếc điện thoại trên bàn trà, màn hình đang tối om.
“Sao thế? Em tìm thấy chưa?”
“Không có cái bơm nào cả.”
Tôi không hề chạm vào điện thoại của anh.
Tiếp tục dùng miệng thổi.
Bảy giờ tối Hứa Hâm đến.
Cô ấy mặc một chiếc váy liền cổ vuông màu trắng, tóc uốn xoăn, trên dái tai là đôi khuyên tai ngọc trai.
Lúc vào cửa, thấy đầy nhà bóng bay và đèn nháy, cô ấy che miệng cười.
“Trời ơi! Đẹp quá đi mất!”
Cô ấy quay sang ôm tôi một cái.
“Dư Hòa, cậu chu đáo quá rồi đấy.”
Lục Diễn từ trong bếp đi ra, tạp dề vẫn chưa cởi.
“Nhân vật chính đến rồi à? Chúc mừng sinh nhật nhé.”
Anh lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, đưa qua.
Hứa Hâm nhận lấy mở ra, là một sợi dây chuyền xươ/ng quai xanh mảnh khảnh, màu bạc, mặt dây chuyền là một chiếc lá nhỏ xíu.
“Đẹp quá! Anh đeo giúp em đi.”
Cô ấy quay người lại, vén tóc lên, lộ ra phần gáy.
Lục Diễn tiến lại gần cài khóa, ngón tay chạm vào lớp lông tơ sau gáy cô ấy.
Tôi đứng cách đó hai bước chân, tay nắm ch/ặt quả bóng chưa thổi căng.
“Dư Hòa, cậu xem này, đẹp không?”
Hứa Hâm quay lại phía tôi, ngón tay mân mê mặt dây chuyền hình chiếc lá.
“Đẹp.”
Giọng tôi nhẹ hơn tôi tưởng.
Lúc ăn cơm còn có thêm ba người nữa, đều là bạn của Hứa Hâm, tôi không quen lắm.
Một bàn đầy thức ăn, Lục Diễn làm tám món, toàn là khẩu vị mà Hứa Hâm ăn được.
Hứa Hâm không ăn cay, không ăn hành ngò, hải sản chỉ ăn cá hồi và tôm.
Cả bàn không có lấy một món cay.
Tôi lại ăn cay.
Tôi thấy sao cũng được.
Lúc c/ắt bánh kem, Hứa Hâm ước nguyện.
“Tớ không nói ra đâu, nói ra là không linh nghiệm nữa.”
Cô ấy mở mắt, cười nhìn Lục Diễn một cái.
Lục Diễn c/ắt bánh, miếng đầu tiên đưa cho Hứa Hâm.
Miếng thứ hai đưa cho bạn cô ấy.
Đến miếng thứ ba, bạn của Hứa Hâm là Chung Kỳ Úy đang giơ điện thoại quay video.
“Nào nào, nhân vật chính và Lục Diễn chụp chung một kiểu đi!”
Hứa Hâm tự nhiên dựa sát vào, Lục Diễn cười giơ tay hình chữ V.
Chung Kỳ Úy chụp xong, quay sang tôi: “Dư Hòa, cậu có muốn chụp cùng không?”
“Thôi, không cần đâu.”
“Ôi dào, chụp chung một tấm đi mà.”
Hứa Hâm kéo tôi đứng cạnh cô ấy.
Nhưng trong bức ảnh chụp ra, cô ấy đứng giữa Lục Diễn và tôi.
Ba người, cô ấy ở chính giữa.
Giống hệt tấm ảnh đêm giao thừa năm ngoái.
Mười giờ tối, mọi người giải tán.
Hứa Hâm không về.
Cô ấy uống chút rư/ợu, mặt đỏ ửng, co người trên ghế sofa nói chóng mặt.
“Hôm nay đừng về nữa, muộn quá rồi.” Lục Diễn nói.
“Vậy em ngủ ở phòng khách nhé.” Hứa Hâm kéo một chiếc gối ôm vào lòng.
“Phòng khách lạnh lắm, vào phòng khách đi.”
Nhà chúng tôi không có phòng khách (phòng ngủ phụ).
Chỉ có phòng ngủ và phòng làm việc.
Phòng làm việc có một chiếc ghế sofa giường đơn.
Cái “phòng khách” mà Lục Diễn nói, chính là phòng làm việc nơi anh thường ngủ lại khi tăng ca thức đêm.
“Được thôi.” Hứa Hâm cười đứng dậy, hơi loạng choạng, vịn vào cánh tay Lục Diễn, “Chăn ở đâu nhỉ?”
“Tầng trên cùng của tủ ấy.”
Anh lại biết.
Hay nói cách khác, chăn vẫn luôn để ở đó, vì anh thường xuyên dùng.
Nhưng giọng điệu khi anh nói câu này, giống như đang dặn dò việc nhà cho một người bạn cùng phòng ở lâu dài vậy.