“Trong cuộc sống của anh không có tôi sao?”

“Là trong cuộc sống của anh không có tôi trước.”

Anh sững sờ.

Tôi nhìn biểu cảm của anh, đó là sự ngơ ngác sau khi nghe một câu nói mà anh không thể thấu hiểu.

Anh thực sự không hiểu.

Hoặc là anh không muốn hiểu.

“Chúng ta ra ngoài nói chuyện.” Tôi quay người bước về phía cửa.

Anh đi theo sau.

Cạnh tòa nhà văn phòng có một công viên nhỏ, vài cái cây nhiệt đới, một con đường ván gỗ, buổi tối không có mấy người.

Tôi bước đến một chiếc ghế dài rồi dừng lại, không ngồi xuống.

“Nói đi.”

“Rốt cuộc tại sao em lại đi?”

“Tôi đã nói rồi.”

“Em nói em không muốn làm người thừa, người thừa là thế nào? Em là bạn gái anh.”

“Mật khẩu điện thoại của anh là ngày 17 tháng 3.”

Ánh mắt anh thoáng d/ao động.

“Anh biết ô của cô ấy ở ngăn thứ hai tủ giày, anh m/ua dây chuyền cho cô ấy còn cất công đi đổi size, anh lắp máy chiếu trong phòng ngủ của cô ấy.”

“Lúc tôi không có nhà, cô ấy ngồi ở ban công của tôi, dùng cốc của tôi, đăng lên mạng xã hội nói đó là “nửa cái nhà” của cô ấy.”

Mỗi câu tôi nói ra đều rất bình thản.

Không nghẹn ngào, không chất vấn.

Chỉ như đang liệt kê danh sách.

“Mật khẩu của anh là sinh nhật cô ấy, anh nhớ cô ấy không ăn cay, không ăn hành ngò, chỉ ăn cá hồi và tôm.”

“Miếng bánh sinh nhật đầu tiên anh c/ắt cho cô ấy, một giờ rưỡi sáng anh nhắn tin hỏi cô ấy chăn có đủ ấm không.”

“Còn vòng tay của tôi, anh quên mất ba tháng, sinh nhật tôi anh bù cho một cái ôm, ngày bà ngoại tôi phẫu thuật, anh gọi điện cho tôi chỉ để hỏi mật khẩu wifi.”

“Lục Diễn, anh nói tôi là bạn gái anh.”

“Vậy anh nói cho tôi biết, việc nào anh làm cho Hứa Hâm là việc làm cho “bạn bè”?”

Anh không nói gì.

Gió đêm rất nóng, không thể làm dịu đi khuôn mặt của bất kỳ ai.

Sau một hồi rất lâu, anh mới lên tiếng, giọng khàn đặc.

“Anh không qua lại với cô ấy, chúng ta thực sự không có... mối qu/an h/ệ đó.”

“Tôi biết.”

“Em biết?”

“Anh không lên giường với cô ấy, không hôn cô ấy, không nói bất kỳ lời m/ập mờ nào. Tôi đều biết.”

Anh nhìn tôi, như thể cuối cùng cũng nắm được cọng rơm c/ứu mạng.

“Vậy tại sao em...”

“Vì tất cả sự quan tâm, tất cả sự ấm áp, tất cả phản ứng đầu tiên mà một người có thể dành cho người khác, anh đều dành hết cho cô ấy, những gì còn sót lại mới đến lượt tôi.”

“Anh không phản bội tôi, nhưng anh đã đặt tôi ở vị trí cuối cùng.”

Đôi môi anh mấp máy, nhưng không nói nên lời.

Cuối cùng tôi cũng ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, nhìn cái cây nhiệt đới không quen tên phía trước.

“Cho nên tôi mới đi.”

“Không phải vì h/ận anh, mà vì ở trong căn nhà đó, tôi đã không còn cảm nhận thấy chính mình nữa.”

“Dư Hòa...”

“Anh về đi, Lục Diễn.”

“Em để anh suy nghĩ đã.”

“Không cần nghĩ nữa, nghĩ thông hay không cũng chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.”

Anh đứng đó nhìn tôi rất lâu.

Ngày hôm sau anh lại xuất hiện.

Không phải dưới chân tòa nhà công ty, mà là ở khu ẩm thực dưới tòa chung cư của tôi.

Tôi tan làm ghé qua ăn cơm, nhìn thấy anh ngồi trước một quầy cơm gà Hải Nam, đĩa cơm trước mặt hầu như chưa động vào.

“Anh theo dõi tôi?”

“Anh xem vị trí em gửi cho Cừu Quân Tình trước đó.”

Cái con nhỏ nhiều chuyện Cừu Quân Tình.

Tôi tìm một quầy khác ngồi xuống, gọi một bát Laksa.

Anh bưng đĩa cơm của mình ngồi đối diện tôi.

“Đêm qua anh đã suy nghĩ cả đêm.”

“Ừ.”

“Em nói đúng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh nói bốn chữ này.

Không phải là “thôi được rồi”, không phải là “em cứ phải như thế thì anh cũng chịu”.

Mà là “em nói đúng”.

“Anh quả thực... trong rất nhiều chuyện, vô thức đặt cô ấy lên trước.”

Anh đảo đĩa cơm trước mặt, không nhìn tôi.

“Anh không biết bắt đầu từ khi nào.”

“Có lẽ từ lúc cùng nhau trang trí căn nhà đó, tần số của chúng ta quá hợp nhau, làm việc gì cũng thuận tay, nói chuyện gì cũng tiếp lời được.”

“Ở bên em đôi khi cần phải đoán, em nói “không sao” anh tưởng là không sao, em nói “tùy” anh tưởng là tùy.”

“Ở bên cô ấy không cần phải đoán.”

Anh nói xong câu này thì im lặng một lúc.

Sau đó tiếp tục nói: “Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không quan tâm đến em.”

“Tôi biết anh quan tâm đến tôi.” Tôi ăn một miếng Laksa, “Nhưng cảm giác bị xếp ở vị trí thứ hai rất khó chịu.”

“Dư Hòa...”

“Anh không cần giải thích nữa, tôi đã không còn muốn nghe lời giải thích của anh nữa rồi.”

“Vậy em muốn gì?”

“Cuộc sống hiện tại của tôi.”

Anh ngước mắt nhìn tôi, trong ánh mắt đó có thứ mà đã lâu lắm rồi tôi chưa thấy.

Không phải gi/ận dữ, không phải chán gh/ét.

Là h/oảng s/ợ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
12 Tự Làm Tự Chịu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm