Tôi đã dịch được hai phần ba bản thảo, công việc phiên dịch cũng đã ổn định.
Dự án phim tài liệu đã bước vào giai đoạn hậu kỳ phụ đề, đạo diễn nói nếu làm tốt, bộ phim tiếp theo có thể giao cho tôi làm phiên dịch hiện trường - đi theo đoàn làm phim đến Patagonia.
Patagonia.
Tận cùng của thế giới.
Tôi chưa từng đến đó.
Lục Trạch Dã cũng chưa từng đưa tôi đi.
Bởi vì trên bức tường của Ôn Dĩ Ninh không có lấy một bóng hình của lục địa đó.
Chiều tối hôm đó, khi tôi đang dịch chương cuối trên ban công, có người nhấn chuông cửa dưới lầu.
Bà chủ nhà gọi tôi từ tầng một.
“Chica! Hay un hombre buscándote!”
Có một người đàn ông tìm con.
Tôi bước ra mép ban công nhìn xuống.
Lục Trạch Dã đứng dưới gốc cây phượng tím.
Anh g/ầy đi rất nhiều.
Mặc một chiếc áo khoác đen tôi chưa từng thấy, tay xách một chiếc túi du lịch, trông như vừa xuống máy bay là chạy đến đây ngay.
Anh ngước nhìn và thấy tôi.
Hốc mắt đỏ hoe.
“Doanh Hề.”
Tôi dựa vào lan can ban công nhìn anh.
Bà chủ nhà tầng một tò mò ló đầu ra nhìn, hỏi tôi bằng tiếng Tây Ban Nha: “Quen à?”
“Quen ạ.”
“Có cho anh ta lên không?”
Tôi suy nghĩ ba giây.
“Để anh ấy lên đi ạ.”
Tiếng bước chân anh lên lầu rất nặng nề.
Đẩy cửa bước vào căn hộ không lớn này, nhìn thấy sách và máy tính trên bậu cửa sổ, nhìn thấy bản đồ Buenos Aires tôi tự dán trên tường, trên đó ghim những chiếc ghim màu đá/nh dấu mọi nơi tôi đã đi qua.
Ánh mắt anh dừng lại trên tấm bản đồ đó rất lâu.
“Em một mình đi nhiều nơi như vậy sao?”
“Ừ.”
“Em một mình đến đây sao?”
“Ừ.”
“Sao không nói cho anh?”
“Bởi vì anh không cần phải biết.”
Anh đặt túi du lịch xuống đất, đứng cách tôi hai bước chân.
“Doanh Hề, về thôi.”
“Về đâu?”
“Về nhà.”
“Đó không phải nhà của tôi.”
“Nơi chúng ta ở cùng nhau bốn năm, sao lại không phải nhà của em?”
“Đó là trạm xuất phát. Trạm xuất phát để anh lên đường đi gặp cô ta.”
Đôi môi anh cử động.
“Anh đã nói rõ với cô ấy rồi. Sau này sẽ không gửi ảnh nữa, không dùng tài khoản phụ nữa, không...”
“Anh đã nói rõ với cô ta điều gì?”
Anh ngẩn người.
“Anh đã nói gì với cô ta? Anh nói “Bạn gái anh không vui nên anh không thể gửi cho em nữa” sao?”
“Hay anh nói “Anh nhận ra mình làm sai vì tình cảm của anh dành cho em đã vượt quá giới hạn”?”
Anh không trả lời ngay.
Khoảng lặng này đã b/án đứng anh.
“Lục Trạch Dã, sáu năm qua anh chưa bao giờ thừa nhận tình cảm anh dành cho cô ta vượt quá tình bạn.”
“Đến tận bây giờ anh cũng không nói ra được.”
“Anh...”
“Anh không cần nói nữa.”
Tôi đứng bên cửa sổ, bóng cây phượng tím đổ trên sàn nhà, gió thổi qua, những đốm sáng vụn vỡ khắp nơi.
“Em không h/ận anh.”
“Sáu năm qua anh đối với em có tốt không? Tốt. Anh chăm sóc em có chu đáo không? Chu đáo.”
“Nhưng anh luôn làm một việc, đó là coi việc đưa em đi du lịch như một phần lời hứa của anh dành cho cô ta.”
“Mỗi điểm đến đều là anh chọn thay cho cô ta. Mỗi lần nhấn nút màn trập thứ hai đều là anh bấm thay cho cô ta.”
“Anh yêu em, nhưng linh h/ồn anh lại đang đi về một hướng khác.”
“Em không muốn làm vật đính kèm trong chuyến hành trình của anh nữa.”
Hốc mắt anh càng ướt đẫm hơn.
Tay buông thõng bên người, nắm ch/ặt rồi lại thả lỏng.
“Vậy em muốn thế nào?”
“Em đang làm rồi đó thôi.”
Tôi chỉ vào tấm bản đồ.
“Những chiếc ghim kia, cái nào cũng là nơi em tự chọn. Không ai quyết định hướng đi thay em, không ai lén lút chụp thêm một tấm ảnh sau lưng em để gửi cho người khác.”
“Em tự quyết định đi đâu, xem gì, để lại gì.”
Anh nhìn tấm bản đồ đó, hồi lâu sau.
Rồi anh cúi đầu.
“Xin lỗi.”
“Em biết.”
“Anh thật sự... anh tưởng mình đã xử lý rất tốt.”
“Anh không làm được.”
“Anh biết rồi.”
Căn phòng im lặng rất lâu.
Tiếng đàn phong cầm ngoài cửa sổ lại vang lên, lần này là một khúc nhạc tôi biết - Libertango.
Điệu Tango tự do.
“Lục Trạch Dã.”
“Ừ.”
“Anh về đi.”
Anh ngước nhìn tôi.
“Sau này em còn quay lại không?”
“Em không biết.”
“Nếu em quay lại...”
“Em sẽ không quay về vị trí cũ nữa.”
Anh gật đầu.
Đứng một lúc, anh cúi người nhấc túi du lịch lên.
Khi đến cửa, anh ngoái đầu nhìn lại một lần.
“Bức tường ảnh đó... anh bảo cô ấy dỡ bỏ rồi.”
“Đó là đồ của cô ta, không liên quan đến em.”