“Con trai vì không muốn lỗ tiền mà đến cả mạng của mẹ ruột cũng không màng, vậy mà lại mặt dày yêu cầu cư dân mạng trả tiền thay?”

Những bình luận trong phòng livestream cũng bắt đầu chia rẽ.

“Đảo ngược rồi sao? Bà lão này giả nghèo à.”

“Thằng con mở miệng ra là bảo vệ căn nhà, cạn lời thật.”

Tôn Bình nhạy bén nhận ra sự thay đổi của bầu không khí xung quanh.

Bà ta túm lấy áo Trần Hạo, ra hiệu cho nó im miệng, rồi chính mình lại lao về phía lớp kính.

“Mọi người đừng nghe nó nói bậy!”

“Căn nhà đó vốn dĩ là của con trai tôi, tôi chỉ đứng tên giúp thôi!”

“Lạc Thiên Tuyết, cô đừng có đá/nh trống lảng!”

“Cô dám thề trước ống kính rằng cô bác bỏ đơn của tôi không hề có chút tư th/ù cá nhân nào không?”

“Cô dám nói không phải vì năm năm trước tôi không cho cô v/ay tiền nên cô cố tình gây khó dễ cho tôi không?”

Bà ta nắm bắt cực kỳ chính x/ác điểm “lợi dụng chức quyền trả th/ù” có khả năng kích động cảm xúc nhất trong dư luận.

Quả nhiên, bác cả lập tức bắt nhịp.

“Đúng! Nó chính là công tư bất phân!”

“Nó vừa tự miệng thừa nhận rồi! Nó chính là ghi th/ù!”

“Loại người hẹp hòi như thế này, sao xứng ngồi vào vị trí giám đốc!”

“Gọi sếp của các người ra đây! Sa thải nó ngay!”

Đúng lúc này, cửa thang máy kêu “ting” một tiếng rồi mở ra.

Phó chủ tịch Triệu Đông sầm mặt, dẫn theo vài nhân viên bảo vệ bước nhanh tới.

Quản lý Lý như nhìn thấy c/ứu tinh, vội vã đón lấy.

“Triệu tổng, anh xem việc này...”

Triệu Đông không thèm đếm xỉa đến quản lý Lý, đi thẳng tới trước mặt tôi.

“Lạc Thiên Tuyết, ai cho cô quyền kích động mâu thuẫn ở khu vực công cộng?”

“Nhà đầu tư đang ở trên lầu, cô có phải muốn h/ủy ho/ại mọi nỗ lực của cả công ty không?”

Tôi nhìn Triệu Đông.

“Triệu tổng, bà ta đang cố tình che giấu tài sản.”

“Nếu thỏa hiệp, một khi bị điều tra ra, nền tảng sẽ phải đối mặt với khoản ph/ạt khổng lồ từ cơ quan quản lý và khủng hoảng niềm tin.”

“Ngăn ngừa rủi ro là trách nhiệm của tôi với tư cách là Giám đốc kiểm soát rủi ro.”

Triệu Đông hạ thấp giọng, tông giọng mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ.

“Rủi ro là do công ty gánh chịu, không phải do một mình cô quyết định.”

“Rủi ro lớn nhất bây giờ chính là những ống kính đang livestream ngoài kia và danh tiếng đang sụt giảm không phanh.”

Ông ta liếc nhìn Tôn Bình, rồi quay sang nhìn tôi.

“Cô bị nghi ngờ mang cảm xúc cá nhân vào công việc.”

“Bây giờ, dừng ngay mọi công việc lại.”

“Chuyển giao quy trình phê duyệt quyền miễn trừ đặc biệt cho phó giám đốc.”

Trần Hạo nghe thấy câu này, đắc ý cười lớn.

“Ha ha, Lạc Thiên Tuyết, cô nghe thấy chưa!”

“Sếp cô bảo cô cút đi kìa!”

“Mau ký giấy đi, rồi cút về nhà mà ra m/ộ thắp hương cho thằng chồng ch*t yểu của cô đi!”

Tôn Bình cũng lập tức ngừng gào khóc, nở một nụ cười của kẻ chiến thắng.

“Thiên Tuyết à, chị đã bảo rồi, châu chấu không thắng nổi xe lu đâu.”

“Cô cúi đầu một chút, xin lỗi một tiếng, ký vào đó đi, chị không trách cô đâu.”

Bác cả lại càng vênh váo chỉ vào tôi.

“Lẽ ra phải thế từ lâu rồi! Giám đốc kiểm soát rủi ro cái gì, chẳng qua cũng chỉ là đứa làm thuê thôi!”

“Mau xin lỗi đi!”

Triệu Đông nhìn tôi, ánh mắt lạnh nhạt.

“Lạc Thiên Tuyết, mười giờ sáng mai, công ty sẽ tổ chức một cuộc họp báo khẩn cấp.”

“Cô phải công khai xin lỗi bà Tôn Bình tại cuộc họp, làm rõ rằng cô đã phán đoán sai kết quả kiểm duyệt do tư th/ù cá nhân.”

“Đồng thời, nền tảng sẽ giải ngân ngay tại chỗ năm mươi vạn tiền hỗ trợ đặc biệt.”

“Chỉ có như vậy mới xoa dịu được cuộc khủng hoảng truyền thông này.”

Tôi nhìn tờ giấy xin lỗi tạm thời mà Triệu Đông đưa qua.

Trên đó viết: “Tôi là Lạc Thiên Tuyết, vì ghi th/ù chuyện gia đình nhỏ nhặt năm năm trước, đã lạm dụng chức quyền trong quá trình kiểm duyệt, cố tình gây khó dễ cho b/ệnh nhân trọng b/ệnh Tôn Bình...”

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy, đột nhiên mỉm cười.

“Triệu tổng, mỗi một chữ trên đây, tôi đều không thừa nhận.”

Sắc mặt Triệu Đông xanh mét.

“Cô không thừa nhận?”

“Nếu cô không thừa nhận, mai cô không cần đến làm nữa!”

“Không chỉ vậy, công ty sẽ truy c/ứu trách nhiệm của cô với lý do vi phạm nghiêm trọng kỷ luật nghề nghiệp.”

“Cô không chỉ mất việc, mà còn phải bồi thường tổn thất danh tiếng cho công ty.”

Trần Hạo bên cạnh đi/ên cuồ/ng gào thét.

“Đúng! Bắt nó đền tiền! Bắt nó tán gia bại sản!”

“Lạc Thiên Tuyết, nếu không ký, ngày mai tôi sẽ dẫn cả họ hàng trong làng đến giăng biểu ngữ trước cửa nhà bố mẹ chồng cô!”

“Tôi muốn tất cả mọi người đều biết, chính cô là đồ sao chổi khắc ch*t chồng, giờ còn muốn bức tử cả người thân!”

“Tôi sẽ khiến cô cả đời này không ngẩng đầu lên được!”

Tôi nhìn từng gương mặt vặn vẹo của họ.

Năm năm trước, họ cũng như thế này, đứng trên đỉnh cao đạo đức, lạnh lùng nhìn tôi giãy giụa trong vực thẳm.

“Được.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn Triệu Đông.

“Cuộc họp báo ngày mai, tôi sẽ tham dự.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
12 Tự Làm Tự Chịu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm