“Giọng của Tô Vãn Ninh vọng ra từ khe cửa, “Hôm nay nếu để chị lấy th/uốc, sau này tôi còn có uy tín gì nữa?”
Cô ta chắp tay sau lưng, nhìn tôi như đang dạy dỗ học sinh:
“Là vợ của bác sĩ Lục, chị càng nên làm gương tuân thủ. Kết quả chị lại là người đầu tiên chạy đến vi phạm, giác ngộ còn chẳng bằng các bà cụ đang xếp hàng ngoài cửa.”
“Chị...”
“An ninh!” Cô ta trực tiếp nhấn bộ đàm lần nữa, “Ở đây có người làm lo/ạn không chịu đi, gọi thêm vài người nữa đến đây.”
Tôi nghe thấy tiếng bước chân dưới lầu vọng lên, nghiến răng, quay người chạy về phía mẹ chồng.
Mẹ chồng đang tựa vào tường, toàn thân r/un r/ẩy như cái sàng. Đôi mắt bà lúc thì xám, lúc thì trắng dã, miệng lúb búb như đang nói gì đó.
Tôi ghé sát vào, mới nghe thấy bà lẩm bẩm: “Nhóm A... tầng ba... mật mã...”
“Bà Trần!” Tôi nắm lấy bàn tay bà, lạnh ngắt, “Bà cố gắng lên, cháu sẽ tìm cách khác!”
Đồng tử bà co rút lại trong chớp mắt, nhìn chằm chằm vào tôi: “Trước... chín... giờ...”
Chưa nói hết câu, toàn thân bà co gi/ật dữ dội, đôi mắt hoàn toàn chuyển sang màu xám.
Tôi sợ hãi lùi lại phía sau.
Giai đoạn đầu biến dị, ý thức vẫn còn, nhưng có thể bạo phát bất cứ lúc nào.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ cầu thang phía sau.
Bốn nhân viên an ninh lao lên, người dẫn đầu nhìn mẹ chồng, rồi lại nhìn tôi: “Chị Lục, mời chị đi theo chúng tôi.”
“Các người đi/ếc rồi sao?!” Tôi chỉ vào mẹ chồng, “Bà ấy là sĩ quan quân nhu đặc cấp, trên người có mẫu kháng thể! Nếu bà ấy biến dị, toàn bộ hầm trú ẩn sẽ xong đời!”
Bốn nhân viên an ninh nhìn nhau.
Người dẫn đầu do dự một lúc: “Chuyện này... phải để bác sĩ Tô quyết định chứ nhỉ?”
“Cô ta là cái thá gì mà quyết định!” Tôi nóng nảy, “Các người đi gọi Lục Trầm Chu đi, bảo anh ấy qua đây, anh ấy biết bà ấy!”
“Bác sĩ Lục đang họp cấp cao, không ai vào được đâu.”
Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại: “Vậy các người đi gọi Tư lệnh Vệ binh, gọi Bộ trưởng Bộ An ninh, ai cũng được, cứ nói mã định danh của sĩ quan quân nhu đặc cấp là CG-0741, bảo họ tra hồ sơ!”
Đám an ninh lại liếc nhìn nhau.
Tôi vừa định tiếp tục thuyết phục họ, thì cửa phòng y tế mở ra. Tôi Vãn Ninh bước ra trên đôi giày cao gót, tay cầm một ống th/uốc an thần.
“Các người còn đứng ngẩn ra đó làm gì?” Cô ta nhìn đám an ninh, giọng điệu hời hợt, “Chỉ là một ống th/uốc, có cần phải kinh động đến Tư lệnh không?”
“Tôi Vãn Ninh, cô còn không thả người, thực sự sẽ xảy ra chuyện lớn đấy!” Tôi gần như phát đi/ên.
Cô ta phớt lờ tôi, đi đến trước mặt mẹ chồng, ngồi xổm xuống, dùng đèn pin soi đồng tử của bà.
Sau đó đứng dậy, thong thả ghi chép vào bảng theo dõi.
“Đồng tử giãn, tỷ lệ bao phủ chất xám là 40%, dự kiến biến dị hoàn toàn trong vòng 20 phút.”
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, “Chị Hạ, cho dù tôi có đưa th/uốc cho chị bây giờ, cũng không kịp nữa rồi.”
“Kịp! Th/uốc đặc trị chỉ cần 5 phút là có tác dụng!”
“Theo quy định, tỷ lệ bao phủ chất xám vượt quá 30% là không được dùng th/uốc nữa, dễ gây ra hiện tượng nhờn th/uốc, lãng phí tài nguyên công.”
Cô ta gấp bảng ghi chép lại, “Thay vì dùng ống th/uốc cuối cùng cho một người sắp biến dị, thà là để dành cho người có hy vọng hơn.”
Cô ta nói đúng. Theo quy tắc đúng là như vậy.
Nhưng mẹ chồng không phải người thường.
“Tôi nói cho cô biết thân phận thật sự của bà ấy, cô tin tôi lần này được không?” Giọng tôi đã nghẹn ngào.
Tôi Vãn Ninh thở dài, biểu cảm như đang thương hại một đứa trẻ không hiểu chuyện:
“Chị Hạ, chị làm vậy khiến tôi khó xử lắm. Chị nhìn đằng kia xem...”
Cô ta chỉ tay về phía cuối hành lang.
Ở đó có hơn mười người nhà, ai nấy đều nhìn về phía này với ánh mắt khao khát.
Có người cầm sổ b/ệnh án, có người đỡ giàn truyền dịch, người đứng đầu là một bà cụ đang ôm đứa trẻ bốn năm tuổi, mặt đứa bé đã bắt đầu chuyển sang màu xanh.
“Đứa bé đó mới năm tuổi, nhiễm b/ệnh đã ba ngày nay, cứ xếp hàng đợi mãi.” Tôi Vãn Ninh nói, “Họ cũng không có chen ngang, cũng không làm lo/ạn, cứ lặng lẽ đợi. Còn chị thì hay rồi, vừa lên đã đòi cư/ớp.”
Tôi há miệng, không nói được lời nào.
“Còn cụ ông kia nữa,” Cô ta hất cằm về phía khác, “Giáo viên nghỉ hưu, nhiễm b/ệnh hai ngày rồi, vợ cụ ấy quỳ xuống c/ầu x/in tôi cho ông ấy dùng th/uốc. Tôi bảo đợi theo danh sách, họ liền thực sự đứng đợi ngoài kia hai ngày trời.”
Giọng cô ta cao vừa đủ để tất cả mọi người trong hành lang đều nghe thấy.
“Còn chị thì sao? Mẹ chồng chị mới nhiễm b/ệnh có một tiếng, đã chạy đến đây cư/ớp th/uốc. Dựa vào gì? Dựa vào việc chị là vợ của Lục Trầm Chu sao?”
Ánh mắt của những người nhà xung quanh đã thay đổi.
Ban đầu họ chỉ là người đứng xem, bây giờ ánh mắt nhìn tôi đã lộ rõ sự th/ù địch.
“Người phụ nữ này là ai vậy? Gh/ê g/ớm thế?”
“Vợ bác sĩ Lục chứ ai, người ta có qu/an h/ệ mà.”
“Có qu/an h/ệ là được chen ngang hàng à?”