Từng dòng tin tức nóng hổi vạch trần tội á/c của cô ta.
【Xây dựng hình tượng trẻ mồ côi để tranh thủ sự đồng cảm】
【B/án thân cho giáo sư để làm giả bằng cấp】
【Đạo nhạc của người không chuyên rồi mạo nhận là sáng tác gốc】
【Tiểu thuyết đều do người viết thuê chấp bút】
【Tiền từ thiện quyên góp được lại dùng danh nghĩa người chưa thành niên để rút ngược lại】
Tần Nguyệt khóc lóc túm lấy cánh tay Từ Tinh Hãn.
“Không phải đâu, tất cả những cái này đều là giả!”
“Chắc chắn là Bạch Uyển, là cô ta cố tình tìm người h/ãm h/ại tôi!”
Giang Lai vung một cú đ/ấm vào mặt Tần Nguyệt.
“Tôi không ngờ vì cái loại tiện nhân như cô mà tôi lại đi làm tổn thương Uyển Uyển!”
“Tao đá/nh ch*t mày!”
Nắm đ/ấm như mưa giáng xuống người Tần Nguyệt.
Cô ta không ngừng gào thét, van xin đủ điều.
Còn Từ Tinh Hãn chỉ lạnh lùng nhìn người phụ nữ mình từng yêu thương.
Chỉ thấy vô cùng gh/ê t/ởm.
Sau khi Giang Lai dừng tay, mặt Tần Nguyệt đã sưng vù như đầu heo.
Cô ta còn muốn mở miệng giải thích, lại bị Từ Tinh Hãn đ/á nhào xuống đất.
“Từ giờ trở đi, cô bị công ty sa thải rồi.”
“Thu dọn đồ đạc của cô rồi cút ngay!”
“Còn về những trang sức châu báu, nhà cửa, tiền chuyển khoản tôi cho cô, tôi sẽ tìm luật sư đòi lại từng thứ một.”
“Đồ của tôi, cô không xứng được sở hữu!”
Tần Nguyệt lau vết m/áu bên môi, cười nhạt.
“Ngoại tình chính là ngoại tình, anh tưởng anh là người tốt chắc?”
“Anh cũng giống tôi, đều là loại cặn bã!”
“Còn cả cô nữa, Giang Lai.”
“Bị tôi dùng vài lời dễ dàng lừa gạt mà phản bội Bạch Uyển, cô là đồ óc lợn à?”
“Hahaha! Hai người các người, lũ tiện nhân, lũ rác rưởi, lũ lòng dạ đen tối, đều là thứ bẩn thỉu!”
Từ Tinh Hãn không tranh cãi, mà gọi một cuộc điện thoại.
Chẳng mấy chốc, một đám c/ôn đ/ồ chen vào phòng b/ệnh.
Từ Tinh Hãn nhướn mày chỉ vào Tần Nguyệt đang nằm dưới đất.
“Mang người phụ nữ này đi.”
“Hôm đó bọn mày đối xử với Bạch Uyển thế nào, thì cứ thế mà làm với cô ta.”
“Không, cứ tùy bọn mày chơi đùa, miễn đừng làm ch*t là được.”
Tần Nguyệt nghe vậy tuyệt vọng bám lấy gấu quần Từ Tinh Hãn.
“Đừng...... Tinh Hãn, đừng đối xử với em như vậy......”
“Lai Lai, c/ứu em với, đừng để bọn họ mang em đi......”
Không một ai bận tâm đến tiếng khóc của cô ta.
Cô ta trân trối nhìn đám c/ôn đ/ồ tiến lại gần, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Từ Tinh Hãn nhanh chóng đăng thông báo, c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Tần Nguyệt.
Khẳng định vợ mình bị cô ta h/ãm h/ại, bản thân anh ta cũng là nạn nhân.
Anh ta không tiếc chi ra một trăm triệu để điều tra tung tích Bạch Uyển trong bóng tối.
Mỗi ngày mất cô, anh ta đều vô cùng hối h/ận.
Người yêu đi rồi, mới biết tình đậm sâu.
Tôi cùng bố mẹ định cư tại một thị trấn nhỏ ở Hải Thành.
Nơi đây phong cảnh hữu tình, không khí trong lành.
Được thổi những cơn gió biển mặn mòi.
Ngày tháng, dường như cũng không còn quá khó khăn nữa.
Tôi vuốt ve những vết s/ẹo trên cổ tay.
Đó là lúc tôi mới đến đây, ngày nào cũng bị á/c mộng bủa vây.
Trong mơ, là nụ cười như á/c q/uỷ của Từ Tinh Hãn.
Hắn cùng đám c/ôn đ/ồ đá/nh đ/ập, nhục mạ tôi.
Cuối cùng tùy ý giày vò trên cơ thể tôi.
Hết lần này đến lần khác, cho đến khi m/áu tôi tuôn chảy.
Là sự kh/inh bỉ lạnh lùng vô tình của Giang Lai.
Cô ta vung nắm đ/ấm hết cú này đến cú khác về phía tôi.
Là sự quấn quýt như rắn rết của Tần Nguyệt.
Cô ta quấn lấy tôi, cho đến khi hơi thở ngừng lại.
Là tiếng khóc than của đứa con gái đã mất.
Con bé đang chất vấn, tại sao không thể c/ứu nó.
Mỗi lần cơn á/c mộng quái đản ập đến, tôi đều vã mồ hôi ướt đẫm toàn thân.
Nỗi đ/au cả thể x/ác lẫn tinh thần khiến tôi không kìm được mà rạ/ch lưỡi d/ao lên cổ tay.
Khi tưởng chừng như sắp được giải thoát, chính bố mẹ đã đá/nh thức tôi dậy.
Họ đưa tôi vào b/ệnh viện, nước mắt rơi trên cổ tay tôi, nóng hổi bỏng rát.
Từ đó, mọi dụng cụ sắc nhọn trong nhà đều được cất đi.
Bố sẽ dậy sớm mỗi ngày để đi dạo cùng tôi.
Mẹ lại nghĩ đủ cách để làm những món ngon cho tôi.
Những người già đáng lẽ phải được nghỉ ngơi an hưởng tuổi già, lại vì tôi mà lo đến kiệt sức.
Tôi nhìn những sợi tóc bạc mới xuất hiện trên đầu họ.
Trong lòng trào dâng cảm xúc, rồi lại bình lặng như mặt hồ.
Thế là tôi không còn tìm đến cái ch*t nữa.
Không còn vì những kẻ không đáng mà đi làm tổn thương những người yêu thương mình.
Tôi bắt đầu chơi cờ tướng với bố, cắm hoa cùng mẹ.
Tôi học cách yêu lại cuộc sống, tìm lại chính Bạch Uyển của ngày xưa.
Bố mẹ và tôi cùng mở một tiệm gốm.
Mỗi lần nhào nặn đất sét, lòng tôi đều tìm lại được sự bình yên.
Mà sự bình yên này, cũng tan biến hoàn toàn theo sự xuất hiện của Từ Tinh Hãn.
Khi hắn tìm đến tiệm, tôi đang cùng một cô bé làm gốm.
Ngước mắt nhìn thấy hắn, phôi đất trong tay tôi lập tức hỏng bét.
Tiếng nức nở tủi thân của cô bé đá/nh thức tôi.
Tôi đưa cho con bé một chiếc bình hoa, dỗ dành nó.
Tính tình trẻ con đến nhanh đi cũng nhanh, nó cầm bình hoa vui vẻ rời đi.
Từ Tinh Hãn không động đậy, cứ thẫn thờ nhìn tôi.
Đợi rất lâu sau mới thốt ra một câu.
“Nếu như đứa con của chúng ta không mất đi, có lẽ cũng lớn chừng này rồi.”