Ngay trên con đường này, người ta bất ngờ đào được một bộ h/ài c/ốt.
Nạn nhân là một cô gái, độ tuổi khoảng mười lăm mười sáu, thời gian t/ử vo/ng đã hơn mười năm.
Th* th/ể nạn nhân đã sớm phân hủy, chiếc váy hoa vẫn dính ch/ặt vào xươ/ng, trên váy có dấu vết bị x/é rá/ch rõ rệt.
Cơ quan công an nhanh chóng lập án điều tra và tiến hành so sánh mẫu DNA.
Giang Phàm k/inh h/oàng, tận dụng các mối qu/an h/ệ để theo sát tiến độ vụ việc.
Kết quả nhanh chóng có được, khớp hoàn toàn với DNA của tên b/ắt c/óc năm đó.
Tên đàn ông bị c/òng tay, khóc lóc kêu gào:
"Mẹ nó chê tôi không có tiền, sinh nó ra không bao lâu đã bỏ theo gã đàn ông khác. Trong lòng tôi đầy h/ận th/ù, đối với nó cũng không tốt lắm.
Năm đó con bé thả người đi, tôi bắt được nó liền đá/nh cho một trận thừa sống thiếu ch*t.
Nó chịu không nổi, lén lấy tiền bỏ trốn.
Tôi còn tưởng nó h/ận tôi, gi/ận tôi đá/nh nó nên bao nhiêu năm nay không một lần đến thăm tôi."
"Con gái khổ mệnh của tôi ơi, các người nhất định phải bắt được hung thủ!"
Một vụ án mạng xảy ra ở thôn Vân hẻo lánh, lại đã trôi qua nhiều năm, độ khó khi truy bắt nghi phạm là cực kỳ lớn.
Vì sự chú ý quá cao, tính chất vụ án lại cực kỳ nghiêm trọng, cơ quan công an đã thành lập chuyên án để rà soát.
Truyền thông như những con chó đá/nh hơi thấy mùi, nhất thời lời đồn đại nổi lên khắp nơi.
"Vậy người c/ứu Giang Phàm không phải là Trần Nghiên sao?"
Sở Hàm ngồi đối diện tôi, đôi mắt tròn xoe vì kinh ngạc.
Cô ấy là một trong số ít những người bạn tốt của tôi, sau khi tốt nghiệp cũng ở lại thành phố A.
Tôi lắc đầu: "Tớ chưa bao giờ nói là Trần Nghiên c/ứu anh ta cả."
Giang Phàm đã có thể nhận nhầm một lần, tất nhiên có thể nhận nhầm lần thứ hai.
Ban đầu tôi đúng là tưởng nữ chính c/ứu Giang Phàm, nhưng kết hợp với vẻ "trà xanh" của Trần Nghiên trong nguyên tác, lại thấy có chỗ nào đó không ổn.
Nếu thực sự là cô bé dũng cảm lương thiện năm đó, sao có thể nhận chi phiếu của Giang Phàm?
Ngày Trần Nghiên đến tìm tôi, tôi bỗng chốc hiểu ra.
Thợ săn cao tay thường xuất hiện dưới hình thức con mồi.
Cô ta biết rõ câu chuyện của Giang Phàm, cũng từ thân thế của tôi mà suy đoán ra manh mối.
Cô ta muốn tĩnh quan kỳ biến, đợi đến khi tôi và Giang Phàm tiến triển đến thời điểm quan trọng rồi mới xen vào, để kéo dài và thao túng tình cảm của Giang Phàm ở mức tối đa.
Suy cho cùng, những gì khó khăn lắm mới giành được mới càng đáng trân trọng.
Không ngờ tôi lại trực tiếp thú nhận với Giang Phàm, anh ta lần theo manh mối mà tìm ra Trần Nghiên.
Trần Nghiên đành phải đến tìm tôi, nói một tràng những lời lẽ đường hoàng.
Cú này là để xây dựng hình tượng.
Hình tượng người lương thiện c/ứu người mà không màng báo đáp.
Giang Phàm đa nghi, chắc chắn sẽ điều tra ra lần gặp mặt đó của tôi và cô ta, từ đó càng tin rằng cô ta chính là cô bé năm xưa.
Nói trắng ra, người anh ta yêu chỉ là một biểu tượng, là một chấp niệm trừu tượng, cũng là sự thâm tình mà anh ta tự huyễn hoặc.
Giờ đây, chân trước vừa cao giọng tuyên bố đính hôn, chân sau đã phát hiện mình lại nhận nhầm người.
Không biết kẻ kiêu ngạo như Giang Phàm có chịu nổi cú sốc này không.
Dưới sự truy quét mạnh mẽ của cảnh sát, tên sát nhân năm đó đã bị bắt.
Cô bé lấy tiền rời nhà trong đêm, không ngờ trên đường gặp phải gã lang thang s/ay rư/ợu.
Gã lang thang kéo cô bé vào ruộng ngô, mặc cho cô bé giãy giụa thế nào cũng không chịu buông tha.
Khi tỉnh rư/ợu thấy cô bé đã ngừng thở, trong cơn hoảng lo/ạn, gã đã ch/ôn cô bé ở bãi đất hoang phía xa.
Cha của cô bé, tức là tên b/ắt c/óc kia, cũng chẳng mấy chốc mà bị bắt đi.
Cô bé không còn người thân nào khác trên đời, đương nhiên cũng chẳng ai đi tìm cô.
Giang Phàm lúc đó vừa về nhà an toàn, mẹ Giang bảo vệ anh kỹ đến mức không cho anh cơ hội đi tìm cô bé.
Đến khi anh có năng lực đi tìm người thì đã bặt vô âm tín.
Chuông cửa bất ngờ reo, tôi đứng dậy kiểm tra.
Giang Phàm đứng ngoài cửa, muốn nói lại thôi.
Tôi không thấy ngạc nhiên khi anh ta đến, xét ở một mức độ nào đó, người mà anh ta có thể tâm sự những chuyện này không nhiều.
Tôi mời Giang Phàm vào ngồi, ánh mắt liếc nhìn trạng thái của anh ta.
Sắc mặt Giang Phàm lộ rõ vẻ phờ phạc: "Cô ta lừa tôi."
"Năm đó cô ta cũng ở gần nhà kho đó, tận mắt nhìn thấy cô bé thả tôi đi."
Giang Phàm ôm đầu, vẻ mặt đ/au khổ.
"Trần Nghiên rõ ràng có thể c/ứu cô bé."
"Cô ta cứ trơ mắt nhìn gã lang thang kéo cô bé vào ruộng ngô, không làm gì cả!"
Đôi mắt Giang Phàm đỏ ngầu, giọng khàn đặc.
Tôi vội rót một cốc nước nóng đưa cho anh ta.
Giang Phàm r/un r/ẩy nhận lấy cốc nước, lẩm bẩm: "Trần Nghiên rõ ràng có thể c/ứu cô bé."
Tôi thở dài: "Một gã lang thang s/ay rư/ợu, hai cô bé tay trói gà không ch/ặt."
Nguy hiểm và sợ hãi khiến Trần Nghiên chọn cách im lặng, với tư cách là người thứ ba, tôi không thể chỉ trích cô ta điều gì.
Giang Phàm cũng hiểu trong tình huống đó, hoàn cảnh của Trần Nghiên cũng rất nguy hiểm, nhưng anh ta vẫn cố chấp cho rằng Trần Nghiên thấy ch*t không c/ứu.
Giang Phàm: "Vậy cô nói xem, tại sao cô ta không nói thật?"
"Trước đây tôi nhận nhầm cô, cô không hề lừa tôi."
"Tại sao cô ta lại biết mà còn giả vờ hồ đồ?"
Ánh mắt Giang Phàm dần lạnh đi, tim tôi thắt lại, vô cớ cảm thấy sợ hãi.
Giang Phàm gh/ét nhất là bị lừa dối, nhất là kiểu lừa dối khiến anh ta trông thật ng/u ngốc.
Thấy trạng thái Giang Phàm không ổn, tôi an ủi vài câu rồi tiễn anh ta ra khỏi cửa.
Nhìn bóng lưng g/ầy gò của anh ta trong thời gian này, tôi có chút mong chờ vào những diễn biến tiếp theo.