Sau khi tổng giám đốc thoát ế, tôi chẳng hiểu sao lại nhận được kịch bản của một nữ phụ đ/ộc á/c. Cô bạn gái mới của anh ta, mặc váy trắng, cài hoa trắng, quỳ xuống trước mặt tôi khóc lóc:
“Chị chính là thư ký của anh Thâm đúng không? C/ầu x/in chị hãy nhường anh ấy cho tôi, chúng tôi mới là chân ái.”
Tôi gi/ật mình nhảy lùi ra xa ba trượng.
Tôi đúng là thư ký của Cố Tử Thâm thật.
Nhưng tôi còn là một đại lão đạt giải quốc gia, hội tụ cả nhan sắc lẫn trí tuệ, nắm giữ công nghệ cốt lõi của công ty!
Quan trọng nhất là, giữa tôi và Cố Tử Thâm, trong sạch vô cùng! Đất trời chứng giám!
Cô nàng hoa trắng Liễu Y Y vừa quỳ xuống, ánh mắt của tất cả mọi người trong văn phòng “vèo” một cái đổ dồn về phía này.
Khung cảnh yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi, ngượng ngùng đến mức đủ để cào ra được cả một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách.
Thế mà Liễu Y Y lại chẳng thấy có gì, cứ như bị hàn ch/ặt xuống sàn, gào khóc thảm thiết với tôi:
“Chị à, tôi và anh Thâm yêu nhau chân thành, chị cứ bám lấy anh ấy thì sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, cảm giác như có một tia sét đá/nh thẳng từ đỉnh đầu xuống.
Yêu nhau, bám lấy, không có kết cục...
Lúc tôi vào làm ở tập đoàn Cố thị, trong hợp đồng lao động đâu có ghi là phải kiêm nhiệm vai diễn nữ phụ đ/ộc á/c trong phim cẩu huyết đâu?
Cố Tử Thâm cau mày, đưa tay kéo cô ta đứng dậy:
“Y Y, em đang nói nhảm cái gì thế? Tôi và thư ký Tô chỉ là qu/an h/ệ công việc thuần túy!”
Liễu Y Y thuận thế ngã mềm nhũn vào lòng anh ta, khóc lóc như hoa lê dính hạt mưa:
“Anh Thâm, anh đừng lừa em nữa, em biết hết rồi! Chị Tô là thiên kim tiểu thư của nhà họ Tô giàu nhất nước.”
“Chị ấy từ bỏ thân phận tiểu thư để làm thư ký cho anh, nếu không phải vì yêu anh thì còn vì cái gì nữa?”
Tôi đứng một bên nghe mà đồng tử chấn động.
Đây là cái gì với cái gì thế này?
Nhà giàu nhất nước họ Tô thì đúng thật, nhưng có liên quan quái gì đến một đứa con gái tỉnh lẻ vất vả học hành như tôi?
Nhà tôi tính ngược lên ba đời đều là nông dân nghèo gốc gác thuần khiết!
Tôi có thể đứng ở đây, hoàn toàn là nhờ vào việc tôi cày cuốc đến hói đầu để đỗ thủ khoa tỉnh và nhờ học bổng của bố mẹ Cố Tử Thâm tốt bụng mà thôi!
Sau khi học xong tiến sĩ, tôi mang theo vài dự án quốc gia trị giá hàng trăm triệu, chịu lỗ để làm thuê cho Cố Tử Thâm trả n/ợ ân tình.
Sao qua miệng cô ta lại thành thiên kim tiểu thư ẩn danh vì yêu mà hạ mình thế này?
Cái khả năng tự biên tự diễn này, phim ngắn nữ tần mà không mời cô ta làm biên kịch thì đúng là phí tài năng!
Cố Tử Thâm cũng cạn lời, cố gắng kết nối với mạch tư duy của cô ta:
“Em nghe mấy thứ vô căn cứ này ở đâu vậy?
Thư ký Tô chỉ là...”
Liễu Y Y đột ngột bịt tai lại, khởi động chế độ “tôi không nghe, tôi không nghe”:
“Anh Thâm, anh đừng nói nữa!”
“Anh đừng nhấn mạnh khoảng cách thân phận giữa em và chị ấy nữa, đừng dùng thực tế đ/âm vào tim em từng nhát một nữa...”
Thấy nhân viên hóng hớt ngày càng đông, gương mặt đẹp trai của Cố Tử Thâm cũng không giữ nổi nữa, anh nghiến răng hỏi:
“Vậy em muốn anh làm thế nào thì mới tin giữa anh và cô ấy trong sạch?”
Lúc này Liễu Y Y mới ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm lệ lên, kéo vạt áo anh:
“Anh Thâm, anh đang trách em sao? Em không có ý ép anh.”
“Em biết mình không xứng với anh, nhưng em ở bên anh không phải vì tiền của anh, em là vì yêu anh mà, hu hu...”
Cô ta nói vậy, Cố Tử Thâm như mất hết sức lực và phương kế, bất lực vẫy tay với tôi trước:
“Thư ký Tô, cô về làm việc trước đi.”
Tôi như được đại xá, lập tức trưng ra nụ cười công sở giả trân: “Vâng, Cố tổng.”
Quay người bước đi dứt khoát vô cùng.
Nhưng vừa đi được hai bước, sau lưng lại truyền đến tiếng nức nở đầy u oán của Liễu Y Y:
“Cố tổng,
Cô ấy gọi anh là Cố tổng... Anh Thâm, em biết cô ấy đang nhắc nhở em, anh là tổng giám đốc cao cao tại thượng, còn em chỉ là cô bé Lọ Lem bước ra từ khu ổ chuột.”
“Liệu có ngày nào anh sẽ chán gh/ét em, không cần em nữa không?”
Sau đó tôi nghe thấy Cố Tử Thâm lại gọi tôi lại lần nữa: “Thư ký Tô!”
Tôi cam chịu quay đầu: “Mời anh nói.”
Anh day day thái dương: “Sau này trước mặt Y Y, cứ gọi thẳng tên tôi.”
Tôi: “???”
Cố tổng, anh không sao chứ?
Thấy tôi ngơ ngác, Cố Tử Thâm mặt vô cảm bổ sung: “Gọi một tiếng ‘Cố tổng’, ph/ạt 200 tệ.”
Cơ thể phản ứng nhanh hơn n/ão, tôi đứng nghiêm, giọng dõng dạc:
“Vâng, Cố... Cố Tử Thâm! Đã rõ!”
Ra khỏi văn phòng, lập tức có những đồng nghiệp thích hóng hớt vây lại, nháy mắt hỏi tôi:
“Thư ký Tô, tình hình thế nào?”
Trưởng phòng kỹ thuật Lâm cũng sáp lại, vẻ mặt đầy vẻ trêu chọc:
“Không nhìn ra đấy nhé, thiên kim nhà giàu nhất nước Tô đại tiểu thư dũng cảm theo đuổi tình yêu...”
Tôi vỗ thẳng một cái vào lưng anh ta:
“Nhà giàu nhất nước cái đầu anh ấy! Mau triệu tập người của anh đi họp đi!”
“Nếu nửa tháng nữa đấu thầu mà xảy ra sơ suất, phòng kỹ thuật các anh cuốn gói hết đi!”
Trưởng phòng Lâm rụt cổ, lập tức chạy đi gọi người.
Ba ngày tiếp theo, không biết Cố Tử Thâm đã có cuộc trò chuyện sâu sắc đến tận linh h/ồn thế nào với Liễu Y Y, mà cô ta không còn diễn vở kịch khổ tình “c/ầu x/in chị rời xa bạn trai tôi” với tôi nữa.
Nhưng! Cô ta bắt đầu như NPC, hàng ngày xuất hiện tại khu vực làm việc, lần lượt đi cổ vũ tinh thần cho từng nhân viên.
“Cố lên Lý Tiểu Linh! Bạn là tuyệt nhất!”