Trong thế giới nhỏ này, tôi đã sống một khoảng thời gian rất dài. Vì quy tắc hạn chế nên tôi và Bùi Dĩ Hàn không có con, nhưng anh ấy không hề hối tiếc, ngược lại còn vô cùng cảm thấy may mắn vì tôi không phải chịu đựng nỗi đ/au đớn khi sinh nở.
Khoảnh khắc rời khỏi thế giới đó, tôi nhìn thấy Bùi Dĩ Hàn siết ch/ặt lấy tay mình, nơi khóe mắt anh có giọt lệ lấp lánh.
Anh ấy đã lo liệu hậu sự cho tôi một cách chu toàn, và vào ngày ch/ôn cất, anh ấy cũng ra đi một cách an tường. Chúng tôi được hợp táng trong cùng một cỗ qu/an t/ài.
Hệ thống hỏi tôi: “Ký chủ, có muốn xóa bỏ tình cảm của thế giới này không?”
Khi tôi còn đang do dự giữa hai lựa chọn trước mắt, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
“Người mới của Cục Du hành Thời không, mã số 5201 xin báo cáo với ngài.”
Tôi không thể tin nổi quay đầu lại, chỉ thấy người vừa mới qu/a đ/ời trong thế giới nhỏ kia nay xuất hiện trước mặt tôi với diện mạo trẻ trung nhất.
Bùi Dĩ Hàn nhếch môi, cười với tôi: “Tiền bối, sau này xin được chỉ giáo nhiều hơn.”
KẾT THÚC