"Cảnh sát, tôi muốn báo án, có người cố ý tống tiền, hạn chế quyền tự do thân thể của tôi, còn ép buộc tôi phải tiếp khách ngủ cùng!"
Thấy tôi không biết điều như vậy,
Có kẻ không rõ đầu đuôi câu chuyện muốn thừa nước đục thả câu.
"Một đứa con gái đã mắc thứ b/ệnh đó rồi mà có người chịu để mắt tới là tốt lắm rồi."
"Đúng đấy, còn kén cá chọn canh, thật tưởng mình là tiên nữ chắc, người ta dù sao cũng là lãnh đạo nhỏ đấy! Mắt nhìn cao quá nhỉ!"
"Từ xưa đến nay cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, lát nữa bọn ta là người lớn trong nhà sẽ có cách giáo dục cho ra trò."
"Phải đó, mười tám tuổi là phải gả đi rồi, một cô gái nhỏ tốt đẹp thế mà tự làm hại mình ra nông nỗi này."
......
Cảnh sát đến rất nhanh, cửa phòng tiệc được mở ra từ bên ngoài.
"Ai báo án?"
Cảnh sát mở thiết bị ghi hình chuyên dụng ra bắt đầu quay.
Tôi bước nhanh lên phía trước: "Tôi báo!"
Thấy tôi làm thật, sắc mặt Vương Thiến thay đổi hẳn.
Vội vàng tiến lên nói: "Thưa cán bộ, tất cả là hiểu lầm thôi, con gái tôi đùa giỡn chút ấy mà."
Tôi cũng chẳng dài dòng, trực tiếp chỉ tay vào camera đám cưới ở góc phòng.
"Thật hay giả, các đồng chí có thể kiểm tra."
Tôi giao luôn đoạn video trong điện thoại của mình cho cảnh sát.
Cảnh sát nhìn nhau, một người trong số họ đi lấy thiết bị về.
Ngay cả những cảnh sát từng chứng kiến nhiều cảnh tượng lớn cũng phải sa sầm mặt mày.
"Trên này rành rành trắng đen rõ ràng, rõ ràng cô bé này nói đúng, tất cả các người theo chúng tôi về đồn một chuyến."
Vương Thiến ấp úng nói là hiểu lầm, không ngừng dùng ánh mắt và khẩu hình miệng ra hiệu cho tôi dừng trò hề này lại.
"Mạt Mạt à! Con mau giải thích với cảnh sát đi, chuyện x/ấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài. Có chuyện gì mà chúng ta không thể đóng cửa bảo nhau chứ."
Vương Thiến nghiến răng nặn ra một nụ cười lấy lòng.
Tôi nhìn gương mặt cười như không cười của bà ta, chỉ thấy buồn nôn.
Tôi không nghe bà ta, trực tiếp bắt đầu trình bày sự việc.
"Cô bé, nói chậm một chút. Tống tiền, lừa hôn, ép buộc tiếp khách..."
Cảnh sát vã mồ hôi hột vì lo lắng, nhưng tay vẫn không hề lơ là nhiệm vụ.
Người cảnh sát kỳ cựu càng nghe càng cảm thấy chỉ tiêu thành tích năm nay của mình đã chắc chắn rồi.
Vương Thiến cố chấp biện hộ: "Chỉ là sự hỗ trợ lẫn nhau giữa chị em ruột, không tính là l/ừa đ/ảo."
Cảnh sát không nhịn được mà mỉa mai: "Còn chối cãi, đám cưới tiền triệu mà bắt một cô bé chi trả hết. Còn lấy hũ tro cốt của bố cô bé ra u/y hi*p, chưa từng thấy người mẹ nào lòng dạ đen tối như bà."
"Với tình tiết nghiêm trọng thế này, ít nhất cũng phải ngồi tù ba năm!"
Nói xong, cảnh sát hỏi theo thủ tục: "Có chấp nhận hòa giải không?"
Tôi ôm ch/ặt hũ tro cốt của bố: "Kiên quyết không chấp nhận bất kỳ sự hòa giải nào."
Có kẻ thay mặt Vương Thiến chỉ trích tôi.
"Con gái là đồ lỗ vốn, giúp đỡ anh chị em mình thì có sao đâu? Còn làm ầm ĩ đến mức báo cảnh sát!"
"Không lớn lên bên cạnh mình nên không thân thiết, em gái mình có ngày lành mà lại đi phá!"
Tôi được bọn họ nhắc nhở nên lại bổ sung thêm.
"Trời đất ơi!"
Người cảnh sát trẻ không nhịn nổi nữa.
"Con liệt sĩ, ngoại tình tái hôn, con riêng, chiếm đoạt gia sản!"
"S/ỉ nh/ục liệt sĩ là trọng tội đấy! Cô bé, cô chắc chắn chứ?"
"Tôi chắc chắn, tôi đều có bằng chứng."
"Bố tôi là anh hùng, từng lên báo và có huân chương!"
Đối mặt với câu hỏi của cảnh sát, Vương Thiến ấp úng không nói nên lời, chỉ có thể dùng ánh mắt như muốn gi*t ch*t tôi.
"Được rồi, tình hình chúng tôi đã nắm rõ, phiền mọi người có mặt ở đây cùng chúng tôi về đồn một chuyến."
Cả hội trường xôn xao, không hiểu sao chỉ đi ăn cưới mà lại phải vào đồn, còn có thể bị ghi án tích.
Hoắc Dấn Kiệt vừa từ trên lầu mời rư/ợu xuống nhìn thấy cảnh sát.
Lập tức cảm thấy x/ấu hổ, nhất là khi nhìn thấy tôi bên cạnh cảnh sát.
Anh ta tưởng tôi lại định gây chuyện.
"Đồng chí đừng tin lời cô ta, cô ta chỉ đang nói nhảm thôi, cô ta ăn chơi trác táng nên bị b/ệnh bẩn, vì tôi không kết hôn với cô ta nên cô ta trả th/ù, muốn làm tôi thân bại danh liệt."
Vương Đình Đình cũng phụ họa theo.
Tôi trực tiếp lấy ra ba bộ dụng cụ xét nghiệm nhanh.
"Ai bị b/ệnh, chúng ta đo thử là biết ngay! Hai mươi phút thôi."
"Đo thì đo!" Hoắc Dấn Kiệt hùa theo.
Trong lúc chờ đợi, tôi lên tiếng nhắc nhở.
"Ai trong miệng có vết loét thì tốt nhất nên đi kiểm tra đi."
Mọi người nhớ lại màn 'chứng nhân tình yêu' lúc nãy.
Đám đông bắt đầu xôn xao.
Vương Thiến bĩu môi: "Chẳng qua là không muốn đưa một vạn tệ đó thôi!"
Mọi người nửa tin nửa ngờ, nhưng vì một vạn tệ nên tất cả đều ở lại.
Hai bản xét nghiệm hiện hai vạch, dương tính.
Rõ ràng, cả hai đều mắc b/ệnh.
Còn của tôi là âm tính.
Hiện trường hỗn lo/ạn, cảnh sát nhìn những ly nước trên bàn, theo bản năng cảm thấy lạnh sống lưng.
Những kẻ đã uống sau khi hỏi AI xong, tất cả đều suy sụp.
"Tôi sắp kết hôn rồi!"
"Con tôi mới bốn tuổi thôi!"
"Tôi sắp sinh rồi!"
Sự hoảng lo/ạn lan rộng như màn sương m/ù.