“Anh trai, em về rồi, anh trai…”
Đột ngột đối mặt với tôi, lúc này anh trai cũng bước ra ngoài.
Cô ta đặt túi xách xuống, lao ngay vào vòng tay anh trai.
“Anh trai, em về rồi.”
Ánh mắt dịu dàng của anh trai đong đầy ánh sáng, tập trung cao độ nhìn cô gái ở trước mặt.
“Về là tốt rồi, anh dẫn em đi ăn món ngon.”
Họ tay trong tay, thân thiết không rời.
Lúc chuẩn bị ra khỏi nhà, Đinh Ngọc Văn quay sang nói với tôi: “Chị, chị có muốn đi cùng không?”
“Ăn hải sản đấy, anh trai bao.”
Tôi chưa kịp mở lời, anh trai đã khoàng vai cô ta hối thúc:
“Đi thôi, không cần gọi nó đâu.”
Anh trai luôn có thành kiến với tôi, trước giờ chẳng bao giờ quan tâm đến tôi.
Kể từ khi tôi nói em gái có hệ thống, anh ấy lại càng đề phòng tôi, ánh mắt ấy như có gai vậy.
Vô tư, tôi chẳng quan tâm.
Tiễn họ ra cửa, sau đó tôi thấy họ đăng Facebook, còn gửi ảnh bữa ăn thịnh soạn vào nhóm gia đình.
Mẹ trả lời ngay lập tức: 【Ài, con gái út được ăn ngon rồi, mẹ vẫn còn đang đói đây này.】
Tiếp đó bố cũng nhắn: 【Con gái ăn nhiều vào nhé, bố mẹ sẽ sớm về thăm con, còn mang quà cho con nữa.】
Những người thân khác trong nhóm cũng hủa theo giọng điệu của bố mẹ, nịnót nuông chiều em gái.
Mọi người dường như đều quên mất, chỉ có tôi với họ là có qu/an h/ệ huyết thống.
Cuộc sống như thế này, tôi đã trải qua năm năm, ngày nọ qua ngày kia, ngày nào cũng như vậy.
Từ nỗi đ/au buồn và sợ hãi ban đầu, đến nay là sự chai lì.
Tôi bình thản đặt điện thoại xuống.
Nhưng lúc khóa màn hình lại thấy em gái tag tôi trong nhóm.
【Chị, sao chị không thèm để ý em?】
Em gái vừa hỏi, trong nhóm lập tức xuất hiện một dày dấu hỏi, ý chỉ là đang chất vấn tôi.
Tôi nghiến ch/ặt răng, cảm xúc không có nhiều thay đổi, nhưng vẫn cảm thấy gh/ê t/ởm mà nhăn mày.
“Không rảnh, tôi phải sắp xếp tài liệu.”
Tôi không bao giờ mở cái nhóm đó ra nữa.
Ngày hôm sau đi tàu cao tốc.
Lần này tôi không xuất phát sớm, mà đến nơi đúng giờ đúng khắc.
Thật may là đến lượt tôi kiểm soát vé, thuận lợi lên tàu.
Em gái lại đến muộn.
Khi tôi tan làm về nhà, cả gia đình đang ở nhà an ủi em gái.
Nó khóc lúc đầm đĩa, đ/au khổ tùy đường, trên bàn đã ướt đẫm khăn giấy.
Khoảnh khắc tôi bước vào cửa, bốn đôi mắt trong nhà đồng loạt nhìn về phí tôi.
Có sự quể trách, có sự oán trách, có sự nghi ngờ.
“Đinh Hủ, gọi cho em bao nhiêu cuộc điện thoại, sao em không nghe?”
Anh trai bước tới, siết ch/ặt điện thoại, buông lời chất vấn.
Tôi xoa xoa đôi mắt mệt mỏi, hôm qua cấp trên nói cho tôi nghỉ phép chỉ là lời nói gi/ận.
Hôm nay tôi đến công ty, công việc chồng chất như núi, dẫn đến việc tan làm trễ hơn một tiếng.
Giờ vẫn chưa được ăn cơm, không khỏi nhớ lại hình ảnh em gái tan làm về nhà hôm qua.
Tôi bất cần nói: “Muốn nghe thì nghe, không muốn nghe thì không, còn cần lý do gì nữa sao?”
Em gái ở bên cạnh nấc nở, không nói nổi một câu trọn vẹn.
“Nếu không phải hôm qua chị nói chuyện quá khó nghe, em đã không đ/au lòng. Tối qua buồn quá lâu, mới khiến hôm nay em lỡ chuyến tàu cao tốc, em đã lỡ mất hơn một tiếng đồng hồ tàu cao tốc.”
Cô ta không dùng giọng điệu hung hăng, ngược lại còn thì thầm kêu ca, trông thật yếu đuối và đáng thương.
Nghe vậy, anh trai nới lỏng cà vạt.
Thái độ với tôi cực kỳ bất mãn.
“Đinh Hủ, hôm qua em đúng là làm tổn thương em gái, nó luôn nhắc đến việc em chưa ăn, còn muốn gói phần cho em, vậy mà em lại khiến nó trễ giờ?”
“Xin lỗi em gái đi.”
Anh trai là trụ cột gia đình, lời anh ấy nói nhiều khi còn có trọng lượng hơn cả bố mẹ.
Giờ anh ấy rõ ràng là muốn bảo vệ em gái, tôi cảm thấy lạnh lẽ tận tâm can.
“Trước đây khi nó vui, cũng chẳng bao giờ gói phần cho em.”
“Hôm nay nó trễ, là do nó tự dậy muộn, nó luôn dậy rất muộn.”
“Em sẽ không xin lỗi nó, em đang rất mệt, chưa ăn, có chuyện gì để em ăn xong rồi tính sau, được không?”
Họ không nói gì nữa, nhưng cũng không ai đứng dậy.
Tôi tự mình bước vào bếp, không có cơm nước sẵn, tôi mở tủ lạnh lấy trứng ra.
Tự nấu cho mình một bát mì trứng, ăn xong thể lực mới dần hồi phục.
Ngồi trên ghế sofa, chờ họ lên tiếng.
Không khí rất kỳ quái, em gái cũng đã nín khóc.
Bố mẹ và anh trai dường như đang toàn tính điều gì đó.
Qua vài phút, vẫn là em gái lên tiếng trước.
“Chị, chị không ăn cơm cũng không nói một tiếng sao?”
Trước đây tôi từng nói là chưa ăn, nhưng khi về nhà, phát hiện ra chẳng ai chừa cơm cho tôi.
Thỉnh thoảng chừa vài lần, cũng chỉ là đồ thừa, bị xới xộn lộn xộn, dính bết trên đĩa, vừa lạnh vừa ngáy.
“Không sao, có chuyện gì các người cứ nói thẳng là được.”
Anh trai cau mày, dùng giọng người lớn dạy dỗ tôi.
“Nói chuyện với chúng ta không cần thái độ đó, em như vậy chẳng phải đang trách móc chúng ta sao?”
Tôi không phủ nhận, cũng không trả lời.
Anh trai ra lệnh: “Xin lỗi đi, xin lỗi em gái em đi.”
Tôi dang hai tay: “Xin lỗi thế nào? Em gái trễ tàu cao tốc, có liên quan gì đến tôi? Chẳng lẽ là tôi cưỡ/ng ch/ế ngăn cản nó sao?”
Có lẽ là tôi nói quá gay gắt, họ ngược lại không còn khí thế hung hăng nữa.
Em gái lại khóc dữ dội, cả người nằm rạp trong vòng tay anh trai, chờ người dỗ dành.