Cùng lúc đó, một tiếng chuông gió trong trẻo xen lẫn vào trong âm thanh đó.
Âm thanh đó là...
Là chiếc chuông gió mà tôi đã tự tay treo bên cửa sổ phòng ngủ tại căn biệt thự ở ngoại ô!
“Ọe!”
Dạ dày tôi cuộn trào, tôi đổ gục xuống sàn, không thể kiểm soát mà nôn thốc nôn tháo, nôn đến mức trời đất quay cuồ/ng.
Một lúc lâu sau, tôi chống thân thể yếu ớt, những đầu ngón tay r/un r/ẩy, bấm lại số cấp c/ứu 120.
Rất nhanh, tôi được đưa đến b/ệnh viện.
Sau khi truyền dịch, cơn đ/au thắt ở bụng mới dần dịu lại, cơ thể cuối cùng cũng ổn định.
Tôi mở camera giám sát biệt thự ra.
Quả nhiên hai người vẫn đang trần trụi nằm trên giường, dường như vẫn chưa thỏa mãn, chuẩn bị làm hiệp hai.
Tôi rũ mắt, đ/è nén sự r/un r/ẩy khắp toàn thân.
Tiện tay đăng ký một tài khoản phụ hoàn toàn mới, trực tiếp mở phòng livestream, đồng bộ phát sóng hình ảnh từ camera giám sát.
Đợi đến tận tối, tôi mới từ b/ệnh viện trở về nhà.
Thẩm Ngôn đang ngồi trên ghế sofa, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào tôi:
“Livestream là do cô làm, đúng không?”
Tôi thản nhiên gật đầu: “Cũng may là anh vẫn chưa đến mức quá ng/u ngốc.”
Thẩm Ngôn đột ngột đứng dậy lao tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi:
“Cô rốt cuộc muốn làm gì? Tôi bây giờ bị b/ệnh viện đình chỉ công tác, sạp hàng của Nhiễm Nhiễm cũng không làm nổi nữa! Cô hài lòng rồi chứ? Nếu không phải nền tảng kịp thời khóa tài khoản, ảnh hưởng còn lớn hơn, hậu quả cô gánh nổi không?”
Tôi cố gắng thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của anh ta:
“Gánh không nổi thì đã sao?”
“Cô nhất định phải làm mọi chuyện đến mức này sao?”
Anh ta tức gi/ận đến mất kiểm soát:
“Khương D/ao, cô có biết tại sao chúng ta lại đi đến bước đường hôm nay không? Tại sao tôi lại thích người khác? Là vì sự kiểm soát của cô quá mạnh!”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta.
Người làm sai không phải là tôi, dựa vào đâu mà bắt tôi phải phản tỉnh?
Thẩm Ngôn buông tay ra, giọng điệu mệt mỏi:
“Ba năm rồi, tôi ở bên cô lâu như vậy, không còn n/ợ cô nữa. Năm đó đứa trẻ mất đi, bây giờ cũng đã trả lại cho cô một đứa rồi, cô an phận một chút được không?”
“Thẩm Ngôn, anh nói câu này mà không biết x/ấu hổ à? Anh nghĩ là tôi không dám chọn cách rời bỏ anh sao?”
“Rời bỏ? Cô nỡ sao? Cô chỉ biết làm lo/ạn, chỉ biết quấn lấy tôi thôi.”
Anh ta cười nhạo nhìn tôi.
Tôi không đúng lúc mà nhớ lại cậu thiếu niên từng tỏ tình với mình năm nào.
Dưới gốc cây hoa mộc miên, những bông hoa trắng bay bay.
Anh ấy đứng trước mặt tôi, đôi mắt sáng rực, có chút thấp thỏm nói:
“Anh thích sự dịu dàng, sự kiên cường của em, ngưỡng m/ộ sự thông minh và mạnh mẽ của em. Anh muốn ở bên em, làm bạn trai của em được không?”
Nhưng hình ảnh rung lên rồi tan biến.
Chỉ còn lại khuôn mặt chán gh/ét tôi đến tận cùng này.
Đang nói với tôi rằng “Cô chỉ biết làm lo/ạn”.
Tôi đột nhiên cảm thấy một trận gh/ê t/ởm.
Thẩm Ngôn rời đi.
Hai ngày tiếp theo, tôi đều ở nhà thu dọn đồ đạc.
Ngày thứ ba, luật sư Trần đến.
Ông ấy lấy từ cặp tài liệu ra hai tờ giấy chứng nhận ly hôn:
“Tổng giám đốc Khương, mọi thủ tục đã hoàn tất. Hiện tại tất cả thẻ ngân hàng đứng tên ông Thẩm đều đã bị đóng băng, tài sản nhà cửa và xe cộ đã thanh lý xong.”
“Căn nhà này cũng đã được đăng b/án theo yêu cầu của cô, sáng nay đã ký hợp đồng, tối nay chủ nhà mới sẽ qua, họ tự thay khóa.”
Tôi gật đầu:
“Được, vậy chúng ta đi thôi.”
Luật sư Trần giúp tôi xách vali, giúp tôi chuyển lên xe.
Sau đó cùng tôi ngồi ở ghế sau.
“Nếu ông Khương có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ rất vui. Căn nhà cũ mấy năm nay vẫn luôn có người quét dọn, tôi đã dặn dò rồi, quản gia đang đợi ở cửa.”
Tôi đáp:
“Được, về nhà thôi.”
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh ra khỏi cổng khu chung cư.
Tôi vô tình liếc nhìn qua gương chiếu hậu, vừa vặn bắt gặp Thẩm Ngôn đang lái chiếc Mercedes của anh ta quay về.
Ghế phụ của anh ta còn có Lâm Nhiễm ngồi.
Tôi trở về nhà cũ, mở camera giám sát lên, liền thấy Thẩm Ngôn và Lâm Nhiễm đã bước vào trong nhà.
Nhìn căn nhà trống huơ trống hoác, cả hai người cùng khựng lại bước chân.
Lâm Nhiễm trong tay còn xách hộp, tủi thân bĩu môi:
“Anh Thẩm, không phải chị Khương D/ao biết trước em tới nên cố tình dọn đi để làm khó em đấy chứ? Hôm nay là sinh nhật em, em cố ý để dành lại nửa cái bánh, vốn còn muốn giảng hòa với chị ấy.”
Thẩm Ngôn nhíu ch/ặt mày, vươn tay đ/au lòng ôm cô ta vào lòng:
“Đều tại anh mấy năm trước nuông chiều cô ta quá mức, tâm địa hẹp hòi, cô ta không có phúc phần để ăn phần bánh này của em đâu.”
Lâm Nhiễm đắc ý nhếch môi cười.
Hai người ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, ôm ấp đùa giỡn.
Thời gian từng chút trôi qua, nụ cười trên gương mặt Thẩm Ngôn dần nhạt đi.
Lâm Nhiễm nhạy bén nhận ra có điều bất ổn:
“Anh Thẩm, trước đó anh nói chị Khương D/ao làm ầm ĩ với anh rất dữ, lỡ như chị ấy thực sự muốn ly hôn với anh thì sao?”
Thẩm Ngôn hít sâu một hơi:
“Cô ấy chỉ là đang gi/ận dỗi thôi. Bây giờ bên cạnh cô ấy chỉ còn lại một mình anh, trong bụng còn đang mang con của anh, tuyệt đối không nỡ rời bỏ anh đâu.”
“Nhưng buổi livestream trước đó đã khiến anh bị b/ệnh viện đình chỉ công tác rồi mà.”